Trong lòng Ngụy Lão phu nhân không tránh khỏi cảm thấy áy náy, bà lão cân nhắc nói: "Dì con nói đúng, tự lập gia môn quá khó khăn, ở ngoài khó tránh khỏi phải chịu ấm ức. Chi bằng con cứ ở lại phủ trước đã."
Kỳ lạ thật, Quốc công gia ngạc nhiên lén nhìn mẫu thân mình hai lần. Ngày thường mẫu thân ông làm gì có lúc nào nói chuyện như thế này.
Tô Đại vẫn không hề mềm lòng: "Con đã tìm xong nhà rồi. Cảm ơn lòng tốt của lão phu nhân."
Quốc công gia thấy ý Tô Đại đã quyết, bèn hỏi: "Căn nhà ở đâu vậy?"
"Ở phía đông kinh thành, ngõ Thanh Loa ạ."
Nơi đó cách đây cũng không xa lắm.
Thôi vậy, Ngụy lão phu nhân thầm nghĩ, cùng lắm thì phái thêm người đến chăm sóc nàng.
"Nếu có thiếu thốn gì thì cứ bảo Minh Hỷ đến phủ lấy."
Tô Đại gật đầu, đang định xin phép từ biệt thì nghe lão phu nhân nói tiếp: "Ngày hai mươi ba tháng sau là ngày nhị muội muội của con xuất giá. Nhị muội muội con chắc chắn cũng hy vọng con quay về tiễn con bé một đoạn."
"Vâng."
Sau khi ra khỏi Tĩnh An Đường, Minh Hỷ mới nói: "Cô nương, lão phu nhân trước đây đối với người rất thờ ơ, trông còn có vẻ như mong người dọn ra ngoài vậy. Sao hôm nay lại bất thường thế ạ?"
Nói rồi nàng ấy chợt nghĩ ra, rồi vỗ tay nói: "Chẳng lẽ lão phu nhân cuối cùng cũng phát hiện ra cái tốt của cô nương rồi ạ?"
Những điều đó không còn quan trọng nữa, Tô Đại nói: "Đi đến chỗ Ngụy Cẩm Vân trước."
Bên trong Tĩnh An Đường, Ngụy lão phu nhân v**t v* mặt quạt một hồi lâu không mà không nói lời nào. Mãi một lúc sau, bà lão mới thở dài với Tô ma ma: "Thật sự rất tinh xảo."
Sao bà lão lại không phát hiện ra Tô Đại có tài thêu thùa như thế này sớm hơn chứ?
Quả thực tốt hơn so với của Trần Uyển Thanh rất nhiều.
–
Ngụy Cẩm Vân đang ngồi trên chiếc xích đu được mắc từ dây leo và cây cỏ trong sân, thất thần không biết đang nghĩ gì.
Tô Đại nhẹ nhàng đi đến sau lưng nàng ta, khẽ đẩy về phía trước khiến chiếc xích đu lập tức đung đưa lên.
Ngụy Cẩm Vân hoàn hồn lại, không cần nhìn cũng biết là ai: "Sao ngươi lại đến đây?"
"Không cần ngươi đẩy ta, xích đu có thể tự lắc được mà."
Tuy nói vậy, nhưng khóe môi của nàng ta vẫn không kìm được mà khẽ nhếch lên.
Nàng ta chợt nhớ lại lúc Tô Đại vừa mới đến phủ, cũng thường xuyên giúp nàng ta đẩy xích đu chơi, chỉ là sau này mọi người đều đối xử tốt với Tô Đại, khiến nàng ta cảm thấy mình không còn quan trọng trong lòng họ nữa.
Cho đến ngày hôm đó…
Chiếc xích đu dần dần dừng lại, Ngụy Cẩm Vân đặt hai chân xuống đất rồi lặng lẽ dịch sang bên cạnh, nhưng lại không gọi Tô Đại ngồi lên.
"Thật ra, hôm đó ta đã nghe thấy những lời mà ngươi nói rồi."
"Lời gì?"
"Chính là lời ngươi nói hôm đó, lúc ngươi cùng mẹ ta bước ra từ phòng của tổ mẫu."
"Ồ." Hóa ra là chuyện nàng nói với dì về việc thích Thế tử ca ca. "Ngươi nghe thấy rồi thì sao?"
Ngụy Cẩm Vân kinh ngạc: "Ngươi không thấy nói ra những lời như vậy rất mất mặt sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!