"Thế tử ca ca?" Nàng kinh ngạc thốt lên.
Trời đã tối, trong khuê phòng của nữ tử lại đột nhiên xuất hiện một người đàn ông, còn đang ngồi đó với vẻ mặt âm u và trầm lặng. Dù người đó là Ngụy Ngọc Niên thì nàng vẫn thực sự bị dọa cho giật mình.
Ngụy Ngọc Niên không đáp lại, khuôn mặt nửa sáng nửa tối nhưng vẫn có thể nhìn thấy vẻ không vui trong mắt hắn. Ánh nến mỏng manh chiếu lên mặt hắn lúc sáng lúc tối, khiến không gian tĩnh lặng đến đáng sợ.
Trong phòng như bị băng tuyết phong tỏa, Tô Đại chỉ cảm thấy ngay cả đầu ngón tay cũng lạnh buốt. Nàng nâng ngọn nến che gió rồi thắp sáng tất cả các ngọn nến trong phòng, lúc này căn phòng mới trở nên sáng sủa hơn.
Sau một lúc lâu, giọng nói ôn hòa của Ngụy Ngọc Niên mới truyền đến: "A Đại."
Tô Đại quay người nhìn hắn, chỉ thấy đối phương mỉm cười dịu dàng như gió xuân, cứ như thể người vừa rồi mang vẻ âm trầm không phải là hắn vậy.
"Hôm nay A Đại đã đi tìm nhà à?"
Nàng không chỉ đi tìm rồi, mà còn ước chừng hai ngày nữa sẽ dọn ra ngoài. Ngày mai nàng sẽ bẩm báo với lão phu nhân, sau đó nói với dì, rồi thu dọn đồ đạc, sau khi ký hợp đồng thì sẽ rời khỏi Quốc công phủ.
Tuy nhiên, Tô Đại vẫn chưa biết phải nói với hắn về chuyện này như thế nào.
Tô Đại giữ im lặng, Ngụy Ngọc Niên liền biết được câu trả lời của nàng, hắn giả vờ ngạc nhiên nói: "Chẳng phải ta đã nói sẽ giúp muội tìm rồi sao?"
Tô Đại cứ cảm thấy hôm nay hắn có gì đó kỳ lạ, nhưng lại không thể nói rõ là kỳ lạ ở chỗ nào, rõ ràng là hắn vẫn ôn hòa như mọi khi.
Nàng đáp: "Muội rãnh rỗi không có việc gì làm, vừa hay gặp được Hoắc Duy nên cậu ta dẫn muội đi xem." Nàng ngừng lại một lát, sợ hắn không yên tâm, lại nói "Muội đã xem căn nhà đó rồi, vị trí tốt, hàng xóm cũng rất tốt."
Ngụy Ngọc Niên cười khẩy một tiếng: "Đúng là không tồi."
Tô Đại nhíu mày, mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn.
"Vậy muội định khi nào thì dọn đến đó?"
"Chắc là trong một hai ngày nữa thôi. Thế tử ca ca nếu muốn đến chơi, chờ muội ổn định chỗ ở thì lúc nào cũng hoan nghênh huynh."
"Được thôi."
Ngụy Ngọc Niên đột nhiên cười, trong mắt đầy vẻ thú vị: "Nếu ở ngoài phủ có gì không vừa ý thì lúc nào cũng có thể quay về."
"Trời cũng không còn sớm nữa, A Đại nghỉ ngơi sớm đi."
Hắn lại trở về với dáng vẻ như thường lệ, Tô Đại lúc này mới cảm thấy yên tâm. Sau khi tiễn Ngụy Ngọc Niên đi, nàng dựa vào ánh đèn mà cúi mình xuống bàn và bắt đầu chép lại Sơn Hà Lục.
Trước khi rời phủ, nàng phải trao bản Sơn Hà Lục đã chép xong cho Ngụy Ngọc Niên.
Sau khi Ngụy Ngọc Niên rời đi thì Minh Hỷ mới bưng một chén trà nóng đến, không thấy Thế tử đâu, nàng ấy lấy làm lạ nói: "Kỳ lạ thật, Thế tử đi rồi sao ạ?"
Tô Đại sững lại, chợt nhớ ra lúc nàng về đèn đóm còn chưa thắp sáng: "Huynh ấy đến lâu rồi sao?"
Minh Hỷ gật đầu lia lịa: "Em về phủ không lâu thì ngài ấy đã đến rồi, nói là muốn đợi người về để có việc cần nói. Sao người vừa về chưa được bao lâu thì ngài ấy lại đi mất rồi ạ?"
Minh Hỷ nghi hoặc đặt chén trà nóng xuống, dọn dẹp các chén trà trên bàn, nhưng đột nhiên kinh ngạc kêu lên: "Cô nương, chén trà này của chúng ta sao lại bị nứt rồi?"
Tô Đại cầm chén trà lên, thấy một vết nứt nhỏ chạy dài từ miệng chén xuống.
Minh Hỷ buồn bã nói: "Cô nương, đây là bộ người thích nhất mà."
"Không sao đâu." Lòng Tô Đại trở nên nặng trĩu, mơ hồ cảm thấy Ngụy Ngọc Niên tìm nàng chắc chắn có chuyện quan trọng: "Huynh ấy không nói tìm ta có việc gì sao?"
Minh Hỷ lắc đầu.
Kỳ lạ thật, huynh ấy đã đợi nàng lâu như vậy, đến lúc đi lại không nói rốt cuộc là có việc gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!