Chương 3: (Vô Đề)

Ngụy Ngọc Niên suy tính suốt đường đi về kế sách đối phó. Khi suy nghĩ về chính sự, hắn như nhập định mà không còn tâm trí quan tâm đến mọi vật xung quanh.

Hắn không nói nên Tô Đại cũng không chủ động mở lời, dù sao hắn cũng không đuổi nàng đi, vậy thì nàng cứ ngoan ngoãn đi theo phía sau.

Mãi đến khi Ngụy Ngọc Niên sắp bước vào Thanh Phong Viện mới nhớ ra phía sau còn có một cái đuôi nhỏ đi theo. Dù sao cũng là hắn có lỗi trước, nên hắn đành phải hạ giọng trước: "Lại đây cho ta xem đoạn thời gian này luyện chữ có tiến bộ không."

Thanh Phong Viện cách Phương Nhã Các của Tô Đại không xa, cả hai nơi đều nằm ở Tây Viện, là nơi hẻo lánh nhất trong phủ.

Ngụy Ngọc Niên là vì thích yên tĩnh, còn Tô Đại là vì vốn dĩ không có quyền lựa chọn.

"Thế tử!"

"Thế tử gia đã về!"

An Lâm kéo cửa ra, vẻ mặt đầy vẻ vui mừng chào hỏi: "Biểu cô nương cũng đến rồi ạ!"

An Lâm nhỏ hơn Ngụy Ngọc Niên vài tuổi, hồi nhỏ được hắn cứu nên luôn đi theo hắn và tuyệt đối trung thành.

Thế tử đã không về nhà nhiều ngày rồi. Hôm lễ cập kê của Nhị cô nương, hắn nhận được mật chỉ thì lập tức phi ngựa không ngừng vó ra ngoài. Vốn tưởng rằng Tết cũng phải ở bên ngoài, không ngờ Thế tử gia lại đột nhiên trở về, cũng không báo cho phủ một tiếng nào.

An Lâm nhanh nhẹn cởi chiếc áo lông chồn của Ngụy Ngọc Niên ra. Hạ nhân trong viện nối tiếp nhau tới, dâng chậu rửa tay cho Ngụy Ngọc Niên và Tô Đại rửa tay, chuẩn bị sẵn lò sưởi rồi dẫn hai người vào viện.

Ngụy Quốc Công vô cùng coi trọng Ngụy thế tử, ngay cả than sưởi trong mùa đông cũng phải chia cho nhiều hơn. Trong viện còn xây cả một lớp tường lửa, nên trong phòng ấm áp vô cùng.

Trong Thanh Phong Viện có một cây gạo lạ khổng lồ, đủ để che phủ nửa sân. Lúc này đúng vào mùa hoa nở, những bông hoa hồng phấn trong mùa đông tịch liêu u ám lại kiên cường bung nở, khiến cả đất trời đều trở nên lu mờ trước sức sống ấy.

Nghe nói phu nhân trước kia và Ngụy Quốc Công vốn là đôi vợ chồng từ thuở thiếu niên, thanh mai trúc mã. Cây này chính là do bà ấy trồng từ khi còn nhỏ.

Tô Đại cởi bỏ áo choàng lông cáo, rồi theo Ngụy Ngọc Niên bước vào căn phòng bên trong.

Nàng vốn quen thuộc với sự bày biện trong Thanh Phong Viện. Từ khi vào phủ Quốc Công, nàng và Ngụy Ngọc Niên đã có quan hệ rất tốt, lại thêm hai nơi gần nhau, nên trước kia nàng thường xuyên qua lại. Nhưng từ ba năm trước, kể từ khi Ngụy Ngọc Niên nhậm chức thì Tô Đại hầu như rất ít đến Thanh Phong Viện nữa: một là vì hắn thường không ở nhà, hai là suy cho cùng nam nữ vẫn phải có sự khác biệt…

Nhưng cách bày biện ở đây thì vẫn giống như trước kia.

Ngụy Ngọc Niên bước đến án thư, mở ra một quyển sách rồi ra hiệu cho Tô Đại ngồi xuống.

Chữ viết của Tô Đại là do Ngụy Ngọc Niên tận tay dạy, ngay cả Ngụy Ngọc Thanh cũng chưa từng được đãi ngộ như vậy. Thuở mới vào phủ, chữ của Tô Đại méo mó khó coi, Ngụy Ngọc Niên còn đặc biệt tìm danh gia tự thiếp cho nàng luyện theo. Thế nhưng nàng lại cố chấp, chỉ nguyện học chữ của Ngụy Ngọc Niên mà thôi.

Nét chữ của hắn quá sắc bén, ngay cả thầy cũng nói trong từng hàng chữ đều mang chút sát khí, không mấy thích hợp với nữ tử. Nhưng Tô Đại lại rất kiên định, nên hắn đành phải tự tay dạy nàng từng nét một, vừa dạy vừa sửa lại chữ của chính mình.

Bây giờ chữ viết của Tô Đại tuy không còn mang sát khí như của hắn, nhưng vẫn lưu lại cốt cách của hắn.

Tô Đại dừng bút, trên tờ tuyên chỉ đã phủ đầy một bài văn dài. Nét bút sắc lạnh tựa như ngọc mực và trúc thẳng, vừa thanh cao vừa thản nhiên.

Ngụy Ngọc Niên xem xong liền gật đầu: "Không tệ, đã có tiến bộ rồi!"

Đặt bút xuống, Tô Đại vốn im lặng suốt dọc đường cuối cùng cũng không kìm được mà mở lời nói một câu chẳng liên quan: "Hôm đó trước khi rơi xuống nước, muội đã thấy huynh cùng Trần Uyển Thanh ở bên nhau."

Ngụy Ngọc Niên khựng lại, làm như vô tình hỏi: "Muội đã thấy gì?"

"Muội…" Tô Đại vừa định nói ra những gì mình đã thấy hôm ấy.

Bên ngoài bỗng vang lên tiếng ồn ào ——

"Biểu cô nương, cho phép ta đi bẩm báo trước một tiếng!"

Trần Uyển Thanh khó hiểu nói: "An Lâm, dì biết biểu ca đã về phủ nên sai ta mang chút đồ ăn đến thăm biểu ca, chuyện này cũng cần phải bẩm báo sao?"

"Chuyện này…" An Lâm khó xử nhìn về phía noãn các: "Biểu cô nương, thật sự là không tiện ạ!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!