Chương 29: (Vô Đề)

Phía đông của kinh thành là một nơi phồn hoa và náo nhiệt, thuộc một trong những khu đất vàng của kinh thành Hoa Kinh, ra cửa liền là phủ đệ của quan lớn, chợ búa tấp nập người qua lại.

Tô Đại nhìn cảnh người qua kẻ lại ở khu đất tốt trước mắt, trong lòng phức tạp mà nói: "Có lẽ ngươi đã đánh giá quá cao túi bạc của ta rồi."

Nàng e rằng mình không có đủ tiền để thuê nơi này đâu.

Chính vì biết đây là khu đất vàng nên nàng chưa từng nghĩ đến.

Hoắc Duy thần thần bí bí rồi ra hiệu cho Tô Đại đi theo, cậu ta dẫn nàng xuyên qua những cửa tiệm ven phố.

"Ta đoán ngươi không đi tìm bọn môi giới nhà là vì sợ thấy ngươi là nữ tử, sẽ bị lừa."

"Ngươi đoán đúng rồi, theo ta biết thì ở Hoa Kinh chẳng có môi giới nào có lương tâm cả."

Cậu ta bỗng dừng lại, quay đầu nhìn nàng với vẻ mặt nghiêm trang: "Người tốt như ta, giờ chẳng còn nhiều đâu."

Tô Đại: …

Hoắc Duy lại nói: "Gần đây có một chợ buôn bán và cho thuê lừa ngựa."

Vừa nói cậu ta vừa dẫn Tô Đại rẽ qua mấy ngõ nhỏ, quả nhiên dần dần nghe thấy tiếng ồn ào náo nhiệt của khu chợ.

"Dù rằng nhà cửa ở phía tây của kinh thành rẻ, nhưng qua một thời gian nữa sĩ tử lên kinh thì bên đó chắc chắn sẽ bị thổi giá. Còn chỗ này thì khác."

"Nơi này quan lớn nhiều, chợ búa cũng nhiều, người thường không dám đến thuê nhà, còn kẻ có tiền lại chê khu đất phía sau này."

"Chúng ta đúng lúc nhặt được món hời rồi."

"Ngươi xem, đến rồi —"

Tô Đại ngước mắt lên thì thấy một căn nhà dân trong ngõ nhỏ sau phố, tựa núi kề sông, bóng liễu rủ xanh, bên bờ suối còn có những nữ tử đang giặt quần áo, cảnh tượng chẳng khác nào vùng ngoại thành. Không biết từ lúc nào nàng đã chẳng còn nghe thấy tiếng ồn ào náo nhiệt của chợ nữa.

Kinh thành Hoa Kinh vậy mà vẫn có một chốn như thế này!

Tựa như tiên cảnh nhân gian vậy

"Ủa, Hoắc tiểu lang quân?"

"Lưu đại nương, hôm nay sao người lại có thời gian ra phơi nắng thế?" Hoắc Duy cười hì hì.

Lưu đại nương ôm một cái rổ phơi củ cải khô, vừa cười vừa nói: "Hôm nay nắng to, nên ta đem củ cải khô ra phơi cho bay hết mốc."

Nói rồi Lưu đại nương nhìn sang Tô Đại, trong mắt lộ vẻ nghi hoặc: "Vị cô nương này là…"

Tô Đại sợ bà hiểu lầm quan hệ giữa mình và Hoắc Duy, đang định giải thích thì đã nghe Lưu đại nương vui mừng kêu lên: "Chính là vị tiểu nương tử thần y ở nhà bếp phát cháo!"

Bà ấy vội vàng đặt rổ xuống, xúc động nắm lấy tay Tô Đại rồi gọi vào trong nhà: "Ông nó, ông nó ơi, mau ra đây đi!"

Lưu đại nương hết sức nhiệt tình, Tô Đại chỉ mỉm cười khẽ, thật sự không nhớ mình đã gặp bà ở đâu.

Nàng nhìn sang Hoắc Duy.

Họa Duy bất đắc dĩ mỉm cười rồi nhỏ giọng nói: "Bà ấy và phu quân đã xa cách gần bảy năm. Sau này khó khăn lắm mới có tin tức phu quân ở Hoa Kinh, nên bà ấy một mình gian nan vất vả tìm đến đây. Ta thấy bà ấy một thân một mình chẳng dễ dàng, vừa hay ta cũng lên kinh, nên đưa bà ấy đi cùng."

Trong nhà có người vội vàng chạy ra, tưởng có chuyện gì nghiêm trọng. Thấy mọi người đứng đó chẳng giống xảy ra đại sự, liền ngạc nhiên nói: "Ta còn tưởng có chuyện gì…"

Chưa nói dứt lời, ông ấy đã nhìn thấy Tô Đại rồi vui mừng thốt lên: "Thần y nương tử!"

"Nào, nào, mau vào trong nhà ngồi đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!