Chương 28: (Vô Đề)

Tiểu đồng dẫn Tô Đại đi ngang qua một tầng lầu, chỉ vào căn phòng trước mặt rồi nói: "Đây chính là phòng của Dung Khanh, chắc là Hoắc công tử vẫn còn ở bên trong."

Tô Đại nói lời cảm tạ, đợi tiểu đồng rời đi rồi mới đưa tay gõ cửa.

Nàng cũng muốn hỏi Dung Khanh xem làm thế nào để mua được tin tức từ Vạn Phúc Các, nàng muốn dò hỏi về chuyện của huynh trưởng.

Trong phòng vang lên giọng nói: "Vào đi."

Tô Đại bước vào thì thấy Dung Khanh quay lưng về phía nàng, trong tay cầm một quân cờ mãi vẫn chưa chịu đặt xuống, dường như đang cau mày suy nghĩ.

Dáng vẻ nghiêm túc như thế, nào còn chút gì giống với dáng vẻ phong tình vạn chủng ở cửa lúc nãy?

Quả thực như hai người khác nhau vậy!

Tô Đại đưa mắt nhìn quanh, thấy Dung Khanh đang đánh cờ một mình, sao lại chẳng thấy Hoắc Duy đâu nhỉ?

Dung Khanh đột nhiên mỉm cười rồi thở dài một tiếng. Vẫn là tiểu tử kia cao tay hơn, y tự thấy mình không sáng bằng.

Y đứng dậy, vừa trông thấy Tô Đại liền mở chiếc quạt xếp, lại bày ra dáng vẻ phong tình vạn chủng rồi thong thả cất lời: "Tiểu nương tử tìm ta có việc gì vậy?"

"Hoắc Duy đâu?"

Dung Khanh dường như lúc này mới nhận ra Hoắc Duy đã biến mất, y vô thức sờ vào túi bạc bên người, lúc này đã trống rỗng chẳng còn gì cả.

Y nghiến răng nghiến lợi: "Đồ không biết xấu hổ."

Lại mắc mưu của cậu ta rồi.

"Cậu ta đã trộm bạc của ta để đi mua tin tức."

Vạn Phúc Các bề ngoài là do y làm chủ, nhưng thực ra Vạn Phúc Các và tổ chức tình báo lại tách biệt. Chủ nhân của tổ chức tình báo tên là Tề Tiểu Bảo, nắm trong tay tin tức khắp thiên hạ, từ tranh đấu chốn triều đình cho đến ẩu đả nơi dân gian, hiếm có chuyện gì người đó không biết. Chỉ là, người đứng sau người đó là ai thì chẳng ai hay.

Vạn Phúc Các chỉ cần có một nhân vật lớn chống lưng để đứng vững, còn tổ chức tình báo thì cần một chỗ dung thân. Hai bên không có quá nhiều giao thiệp, miễn cưỡng coi như cũng hòa hợp.

Nói cách khác, tổ chức chẳng coi trọng bọn họ.

Nhưng Dung Khanh không để tâm, những người hầu nam khác cũng chẳng để tâm, chỉ cần sống được là được.

Tô Đại hỏi: "Muốn mua tin tức của Vạn Phúc Các thì cần điều kiện gì?"

Dung Khanh khẽ phe phẩy chiếc quạt xếp, ra vẻ phong lưu nói: "Một là xem duyên phận, hai, cũng là điều quan trọng nhất, năm trăm lượng cho một câu hỏi. Nếu câu hỏi khó thì còn phải thêm bạc."

Đắt quá.

Tô Đại nhìn quanh các tầng lầu, hầu như đâu đâu cũng đứng đầy hầu nam, thỉnh thoảng có một số khách nữ che mặt bằng khăn voan đi ngang qua, trông chẳng giống nơi tụ hội của tổ chức tình báo gì cả. Nàng hiếu kỳ hỏi: "Những tầng này dường như đều là người của các ngươi, vậy tổ chức tình báo ở đâu?"

Dung Khanh chỉ lên tầng cao nhất: "Thấy rồi chứ?"

Tô Đại ngẩng đầu, thấy các tầng lầu trong Vạn Phúc Các xếp thành vòng tròn, tầng tầng lớp lớp chồng lên nhau, mỗi tầng lại mang một phong cách trang trí khác biệt. Càng lên cao thì càng giản dị hơn, nói là giản dị nhưng thực ra chỉ là không còn khảm bảo thạch nữa.

Chỉ có điều, tầng trên cùng được xây dựng hoàn toàn bằng kết cấu gỗ, mang phong cách nguyên sơ nhất, không dùng lụa đỏ hay vàng bạc để trang trí, phần mái lợp bằng ngói lưu ly màu xanh, toàn thể toát lên vẻ thanh nhã thoát tục, tạo nên sự tương phản rõ rệt so với các tầng khác của Vạn Phúc Các.

Tô Đại gật đầu: "Thấy rồi."

Tầng trên cùng quả thực mang phong cách của một tổ chức tình báo, đơn giản sạch sẽ, nhìn là biết tiết kiệm hơn nhiều.

Nhưng lại nghe Dung Khanh nói: "Ngoài tầng trên cùng là do chúng ta dựng, thì những tầng khác đều do tổ chức xây."

Nói cách khác, trừ mái ngói tầng trên thì những chỗ còn lại đều là địa bàn của tổ chức.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!