Chương 26: (Vô Đề)

"Trẫm vâng theo mệnh trời, dốc sức vì quốc gia phồn thịnh và bách tính an lạc. Ngụy Hằng có tài năng xuất chúng, lại trung thành lễ độ, rất được lòng Trẫm. Đặc biệt phong hắn làm Thượng thư Bộ Hình, để phân ưu cùng Trẫm!"

"Thượng thư đại nhân, đây là chiếu thư của ngài." Vị đại giám cười lấy lòng đưa chiếu thư cho Ngụy Ngọc Niên: "Chúc mừng đại nhân thăng chức."

Ngụy Ngọc Niên nhận lấy chiếu thư, không lộ ra bất cứ cảm xúc gì: "Đa tạ Vương đại giám."

An Lâm lén lút nhét một túi bạc đầy ắp cho Vương đại giám. Vương đại giám ngoài mặt đưa đẩy từ chối vài lần, nhưng trong lòng vẫn cười tủm tỉm nhận lấy.

Minh Hỷ nhìn đến há hốc mồm, rồi lén lút nói: "Cô nương, số bạc An Lâm đưa cho đã đủ để chúng ta mua thuốc rồi phải không?"

Sớm biết làm thái giám lại giàu có như vậy, vị trí thái giám này, nàng ấy cũng muốn làm…

Tô Đại cũng lộ ra vẻ mặt phức tạp, nàng cũng cảm thấy thèm muốn, nhưng chốn quan trường là như vậy, ai bảo Vương đại giám là người ở bên cạnh Thiên tử chứ.

Ngụy Ngọc Niên được Diêu thị và những người khác vây quanh, tất cả đều hỏi han ân cần và chúc mừng thăng quan tiến chức.

Sáng sớm tinh mơ trong cung đã có người đến, bảo phủ Quốc Công chờ nhận thánh chỉ. Mọi người chờ đợi một lúc lâu, đều ngỡ là vì chuyện Tống Vũ bị tịch biên nhà cửa hôm qua, nên đã thấp thỏm lo sợ một hồi. Không ngờ lại là chuyện Ngụy Ngọc Niên được thăng quan.

Tô Đại khựng lại một lát, không bước tới chúc mừng thăng quan tiến chức cùng với họ, chỉ nhìn Ngụy Ngọc Niên một cái từ xa rồi rời đi.

Giống như Tô Đại, người không đi tới đó còn có Ngụy Cẩm Vân. Kể từ sau chuyện của Liễu Sanh Minh, nàng ta đã trở nên trầm mặc ít nói hơn rất nhiều. Ngụy lão phu nhân đã sai người đi trao đổi giấy tờ định hôn, chuyện kết hôn là chuyện ván đã đóng thuyền rồi.

Nàng ta như một hồn ma lãng du, vô tri vô giác bước về khuê phòng, dường như niềm vui và sự hân hoan trong phủ chẳng liên quan gì đến mình.

"A Đại."

Tô Đại dừng lại rồi quay người, nàng kinh ngạc nhận ra những người xung quanh đều đã tản đi hết, ngay cả Lão phu nhân cũng đã rời khỏi.

Ngụy Ngọc Niên ôn hòa nói: "A Đại, nghe nói muội đang tìm mua nhà à?"

"Đúng là có ý định tìm một căn nhà để dọn ra ngoài." Nói xong, nàng ngạc nhiên hỏi: "Thế tử ca ca làm sao biết được vậy?"

Chuyện này chỉ có dì, lão phu nhân và Minh Hỷ biết. Theo tính cách của lão phu nhân và dì, họ sẽ không chủ động nhắc đến với hắn.

"Ngẫu nhiên nghe người ta nói thôi." Hắn chắp tay sau lưng, trong mắt ẩn chứa sự lạnh lẽo nhưng ngoài mặt không lộ ra, âm thầm xoa xoa ngón tay: "Gần đây trong thành không dễ tìm nhà, tiền bạc trên người muội cũng đã chi tiêu khá nhiều, dọn ra ngoài chỉ có hại chứ không có lợi đâu."

Tô Đại đáp: "Sớm muộn gì muội cũng phải ra khỏi phủ Quốc Công, nên sớm hay muộn cũng vậy thôi."

"Vì sao?"

Tô Đại không nói gì, nàng chỉ giữ im lặng.

Ngụy Ngọc Niên cười ôn hòa, nhưng nụ cười không chạm tới đáy mắt: "Nếu đã vậy thì ta sẽ giúp muội tìm."

"Hôm nay ta nghỉ phép, sáng sớm đã bảo An Lâm chuẩn bị ít bánh Phù Dung muội thích, muội có muốn ghé qua ngồi một lát không?"

"Vâng ạ."

Vừa hay, nàng sẽ thử dò xét suy nghĩ hiện giờ của Ngụy Ngọc Niên. Nếu thực sự có lợi cho dân chúng thì nàng sẽ báo cho hắn biết tung tích của Sơn Hà Lục. Còn nếu ý định của hắn trái ngược với nàng, thì trên đời này sẽ không còn Sơn Hà Lục nữa.

Như vậy, tâm huyết của phụ thân nàng cũng sẽ không uổng phí.

Tại Thanh Phong Uyển, hương trà lan tỏa, trên bàn là một đĩa bánh Phù Dung, Tô Đại yên lặng ngồi sau bàn, trước mặt là một chồng sách.

Ánh mắt của nàng dừng lại trên một cuốn sách trong chồng sách đó. Nó bị đè xuống dưới cùng, chính là cuốn Dị Chí Lục mà hôm đó nàng đã phát hiện có tờ giấy viết chữ Sơn Hà Lục bên trong. Nàng chỉ lơ đãng nhìn một cái rồi dời mắt đi.

Nàng theo bản năng sờ vào miếng ngọc bội đeo bên hông, nhưng ánh mắt lại không kiềm được liếc nhìn cuốn Dị Chí Lục trên bàn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!