Chương 25: (Vô Đề)

Sau khi Tô Đại bắt mạch xong thì nói với Quốc Công gia đang lộ vẻ lo lắng: "Không phải dịch bệnh, chỉ là do giận quá nên gây ra tình trạng choáng váng và ngất xỉu, nghỉ ngơi một lát sẽ ổn thôi ạ."

Quốc Công gia thở phào nhẹ nhõm, rồi quay sang nhìn mẫu thân đang ngồi điềm tĩnh trên ghế.

Gương mặt của Nguỵ lão phu nhân vẫn rất lạnh lùng, bà lão liếc nhìn con trai: "Năm đó ta đã nói rồi, để nàng ta dạy dỗ Cẩm nhi thì có thể dạy ra được cái gì chứ?"

"So với Huệ Như thì còn kém xa!"

Quốc Công gia nói: "Thôi được rồi, Mẫu thân, sự việc đã đến nước này, trước hết xem phải làm thế nào đã!"

Ngụy lão phu nhân nhìn ông một cách kỳ lạ: "Làm thế nào, còn có thể làm thế nào nữa?"

"Gạo sống đã thành cơm chín rồi thì còn làm gì được nữa?"

Quốc Công gia ngượng nghịu nói: "Đúng, đúng, Mẫu thân nói chí phải."

Ngụy Cẩm Vân đang quỳ gối trước giường, nghe vậy thì khóc lóc nói: "Tổ mẫu, đừng…"

Ngụy lão phu nhân ngắt lời nàng ta: "Ta hỏi con, nếu Liễu Sanh Minh cưới người con gái khác thì con có đau lòng không?"

Ngụy Cẩm Vân khựng lại, dường như chưa từng nghĩ đến vấn đề này.

"Sống đến tuổi này ta cũng gặp qua vô số người, ta thấy đứa trẻ đó thực lòng yêu thương con. Chỉ là gia cảnh có kém một chút. Nữ nhi của phủ Quốc Công chúng ta không cần dùng hôn nhân để củng cố địa vị. Nếu con thích nó thì cứ mang theo nhiều của hồi môn hơn, cuộc sống của con sẽ không thua kém trong phủ đâu!"

"Nhưng nếu con vẫn còn nghĩ đến việc gả cho công thần quý tộc thì e rằng không thể được nữa."

Giọng điệu của lão phu nhân tuy vẫn ôn hòa, nhưng lời nói vô cùng quả quyết, bày tỏ rõ ràng rằng sự việc đã đến nước này rồi, dù nàng ta không muốn gả cho Liễu Sanh Minh cũng phải gả!

Ngụy Cẩm Vân vô lực ngã ngồi xuống đất, giờ đây ngay cả nàng ta cũng không thể hiểu rốt cuộc mình muốn gì. Nàng ta thích Liễu Sanh Minh, nhưng lại tham vọng danh vọng giàu sang…

Diêu thị tỉnh lại, thấy sự việc đã định, chỉ biết lặng lẽ rơi lệ và đau lòng nhìn Ngụy Cẩm Vân.

Thấy Ngụy Cẩm Vân nửa ngày không nhúc nhích, Ngụy lão phu nhân nói: "Ta đã sai người đưa Liễu Sanh Minh về rồi, con tự mình suy nghĩ cho kỹ đi."

Trước khi đi, bà lão nhìn Tô Đại nói: "Việc khám bệnh từ thiện ngươi cứ làm đi, phủ Quốc Công sẽ chống lưng cho ngươi."

Lão phu nhân dường như đã thay đổi cái nhìn về nàng, Tô Đại hơi ngạc nhiên nhưng vẫn gật đầu.

Sau khi Lão phu nhân rời đi, Ngụy Cẩm Vân ngây người ngồi hồi lâu, như đang nhớ lại những lời lão phu nhân vừa nói.

Đột nhiên nàng ta ngẩng đầu lên nhìn Tô Đại và nói: "Bộ dạng bây giờ của ta có phải buồn cười lắm phải không?"

Tô Đại quay đầu nhìn nàng ta, một lúc sau nàng mới hỏi ra điều nghi hoặc trong lòng: "Danh dự và địa vị thực sự quan trọng đến thế sao?"

Ngụy Cẩm Vân nhìn nàng: "Không quan trọng sao? Chẳng lẽ ngươi cứu ta không phải vì muốn lấy lòng ta, lấy lòng phủ Quốc Công sao?"

Trước đây nàng ta đối xử với Tô Đại tệ bạc như vậy, luôn luôn là lời lẽ cay độc.

Tô Đại đáp: "Lời ngươi nói cũng có vài phần đúng."

Ngụy Cẩm Vân bị câu nói thành thật của nàng làm cho ngây người. Nàng ta chỉ là nhất thời nói nhanh không kịp nghĩ, luôn thích nói những lời đâm chọc người khác, nhưng trong lòng nàng ta không nghĩ như vậy.

Giọng nói củ Tô Đại không chứa một chút cảm xúc nào, nàng chỉ nhàn nhạt nói: "Nhưng ta cứu ngươi không phải để lấy lòng ngươi. Ngươi thích phủ Quốc Công và muốn có vinh quang tột đỉnh, nhưng ta thì không. Ta cực kỳ ghét các gia tộc lớn, cực kỳ ghét những vòng vo và phức tạp trong đó. Ta cứu ngươi chỉ vì không muốn thấy dì đau lòng mà thôi."

"Ngươi hãy nhìn dì đang nằm ở kia đi, trong lòng và trong mắt bà ấy vẫn là nỗi lo lắng dành cho ngươi…"

"Nếu ta là ngươi, ta sẽ không để mẫu thân ta vì ta mà đau lòng."

Đau lòng?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!