Chương 24: (Vô Đề)

Tô Đại đã tự mình sắc riêng một nồi thuốc cho Lão phu nhân. Bệnh tình của Lão phu nhân phức tạp hơn, thang thuốc cũ không còn hiệu quả với bà ta nữa. Nàng đã thay đổi vài vị thuốc trong đó và sắc bằng lửa nhỏ.

Minh Hỷ thì sắc vài thang thuốc khác, rồi chia hết cho những người hầu trong phủ.

Gần nửa số người hầu trong phủ đều đã mắc bệnh và phải nằm liệt giường, khiến những người còn lại vô cùng hoang mang lo sợ.

Không ngờ những người có cái mệnh nô tài như họ lại có ngày được trân trọng đến thế. Sau khi nhận được thuốc, họ đã vạn lần cảm ơn chủ tớ hai người Tô Đại.

Khi gần đến hoàng hôn, tin tức từ Hải Đường Uyển truyền đến: Ngụy Cẩm Vân đã tỉnh lại, cơn sốt cũng đã thuyên giảm.

Đó là một tin tốt.

Vầng trán của Quốc Công gia cuối cùng cũng giãn ra, lại một lần nữa nhìn Tô Đại với ánh mắt khác biệt.

Thực ra, kể từ khi ông biết Tô Đại là học trò của Trương Minh Công, thì ông đã không còn coi nàng là một nhân vật không quan trọng như trước nữa. Lão phu nhân có bất kỳ điều gì không khỏe, ông đều sẽ hỏi ý kiến Tô Đại trước.

Sau hai ngày châm cứu thì Lão phu nhân mới có thể nói được, nhưng câu đầu tiên thốt ra lại là:

"Đại nha đầu, ngươi đừng tưởng làm thế này là có thể lôi kéo được bà già ta đây! Tuy ta cảm kích ngươi cứu mạng ta, nhưng chuyện đó ta tuyệt đối không đồng ý!"

Động tác bó kim châm trong tay Tô Đại không dừng lại: "Lão phu nhân nói đùa rồi, người mà Lão phu nhân nên cảm kích cũng không phải là cháu."

"Mà là dì của cháu."

Lão phu nhân ngây người.

Nếu không phải nhờ câu nói chưa kịp nói hết của dì, thì có lẽ nàng đã không tự mình đến đây.

"Nhưng." Tô Đại nhìn Ngụy lão phu nhân, nàng không kiêu không hèn, cũng không hề xúc động: "Tấm lòng của người đại phu rất nhân. từ."

"Tô Đại xin cáo lui trước."

Ngụy lão phu nhân nhìn bóng lưng nàng nàng rời đi, rồi trầm tư rất lâu.

Vừa khép cửa lại, nàng liền nghe thấy tiểu tư đang báo cáo gì đó với Quốc Công gia. Quốc Công gia kinh ngạc hỏi: "Việc lụt lội thì liên quan gì đến hắn, Thánh thượng phái hắn đi làm gì?"

Quốc Công gia không nhận được câu trả lời thì tiếp tục hỏi: "Hắn đi bao lâu rồi?"

"Bẩm Quốc Công gia, đã bảy ngày rồi ạ."

Bảy ngày trước, chính là ngày Ngụy Cẩm Vân trở về.

Tô Đại cáo lui Quốc Công gia. Sau hôm nay, nàng không cần phải đến Tĩnh An Đường mỗi ngày nữa. Lão phu nhân chỉ cần dùng thêm một thang thuốc nữa là sẽ hồi phục như ban đầu, nhưng dù sao bệnh dịch cũng luôn có di chứng.

Tô Đại trở về Phương Nhã Các, điểm lại số thuốc còn lại ít ỏi: "Hiện giờ bên ngoài thế nào rồi?"

Kể từ khi những người hầu trong phủ uống thuốc thang và chứng minh phương thuốc có hiệu quả, Tô Đại đã đưa phương thuốc đó ra ngoài. Quốc Công gia cũng mở cửa phủ và sai người đi phát cháo, đây xem như là tích đức hành thiện.

"Mấy ngày trước tình hình còn đỡ hơn, hai hôm nay trong thành người bệnh đổ gục xuống đường càng ngày càng nhiều, ngưỡng cửa của tiệm thuốc bị giẫm đạp đến tan nát, nhưng vẫn không thể gom đủ các vị thuốc theo phương thuốc của cô nương."

Dĩ nhiên là đã bị người ta độc quyền và trục lợi từ đó.

Tô Đại lộ vẻ lo lắng. Với số dược liệu còn lại của nàng thì chỉ đủ cho khoảng một trăm người, còn nhiều hơn nữa thì nàng cũng đành chịu.

"À phải rồi!" Minh Hỷ chợt nhớ ra điều gì đó, lấy từ trong tay áo ra một phong thư: "Em suýt nữa quên mất, An Lâm cố ý đến tìm em nói đây là thư Thế tử đã để lại cho cô nương trước khi đi, dặn dò nhất định phải đợi đến ngày thứ bảy mới được giao cho người."

Tô Đại nhận lấy thư và mở ra xem. Trong thư chỉ viết một địa danh: Biệt viện phía Tây thành, dược liệu trị dịch bệnh.

Biệt viện phía Tây thành là nơi Ngụy lão phu nhân thường đến nghỉ mát khi trời nóng. Điều này là để báo cho nàng biết, huynh ấy có trữ dược liệu ở trong biệt viện!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!