Chương 23: (Vô Đề)

Chỉ một gói dược liệu như vậy cũng chỉ đủ sắc uống trong hai ngày.

Diêu thị lo lắng không yên.

Quốc công gia giận dữ quát: "Kinh thành không có, chẳng lẽ những nơi khác cũng không có sao?"

"Tiếp tục tìm!"

Tên sai vặt run rẩy đáp lời, rồi lăn lóc bò chạy ra ngoài.

Ở bên này, Tô Đại quay về Phương Nhã Các vừa hay gặp Minh Hỉ cũng trở về.

"Cô nương, đã mua về rồi ạ."

"Nhưng mà." Minh Hỉ lo lắng nói: "Em thấy khá nhiều người ho không ngừng, một số thầy thuốc ở tiệm thuốc còn xem đó là cảm lạnh thông thường để điều trị!"

"Em nói đó là dịch bệnh nhưng họ lại không tin."

Minh Hỉ đi theo Tô Đại từ nhỏ, khi Tô Đại học y thuật với thầy thì nàng ấy cũng tai nghe mắt thấy được rất nhiều kiến thức.

"Đại Khải vẫn chưa từng có tiền lệ chữa khỏi bệnh dịch, hầu như chỉ dựa vào một số loại thuốc để tăng cường sức đề kháng của cơ thể mà cố gắng chống chọi. Những người không qua khỏi thì bị hoả thiêu."

"Ví dụ gần nhất về dịch bệnh là từ mười tám năm trước, vì thời gian quá lâu rồi, nên việc một số thầy thuốc không rõ triệu chứng cũng là bình thường."

Tô Đại dừng lại một chút, có vẻ hơi do dự: "Chỉ là phương thuốc mà thầy dạy cho ta chưa từng được dùng trong thực tế, không biết hiệu quả sẽ thế nào."

Nhưng Tô Đại tin thầy của mình, dù sao thì mười tám năm trước ông ấy cũng là người đã trải qua trận dịch bệnh đó.

Minh Hỉ không chú ý đến hai câu nói cuối của cô nương nhà mình, chỉ lo tự xông khói khử trùng cho bản thân, ước gì có thể ngâm nước nóng bộ quần áo đang mặc này một ngày một đêm, để tiêu diệt dịch bệnh sạch sẽ không còn sót lại chút nào!

Tô Đại lắc lắc đầu rồi không suy nghĩ thêm nữa, nàng mở từng gói dược liệu mà Minh Hỉ đã mua về để kiểm kê—

Ma hoàng, Quế chi, Cam thảo, Hạnh nhân, Gừng tươi, Táo tàu, Thạch cao…

Đủ cả rồi!

Minh Hỉ ghé lại gần nói: "Dược liệu thì đủ rồi, nhưng tiền bạc của chúng ta thì không đủ nữa rồi!"

"Tiền quan trọng hay mạng quan trọng?"

Minh Hỉ cười hì hì: "Thế thì vẫn là mạng quan trọng hơn ạ."

"À đúng rồi." Minh Hỉ chợt nhớ ra điều gì đó: "Khi em về phủ có gặp một công tử trẻ tuổi lén lút và khả nghi ở ngoài cổng phủ."

"Em định hỏi hắn có chuyện gì, thì hắn đã đi mất rồi."

Minh Hỉ nhún vai: "Cứ như là không dám gặp người khác vậy."

Tay Tô Đại vẫn không ngừng lại, nàng chỉ nói: "Có lẽ là người có ý muốn gặp ai đó trong phủ nhưng không dám vào." Vừa nói dứt lời, tay nàng dừng lại một chút, "Trông hắn thế nào?"

Minh Hỉ cố gắng hồi tưởng lại: "Em thấy hắn đeo hộp thuốc trên lưng, chắc là một đại phu."

Đại phu? Tô Đại suy nghĩ một lúc nhưng không có ấn tượng gì…

Thôi vậy, nàng còn tưởng là Hoắc Duy cơ.

Tô Đại chia ra một phần dược liệu cho Minh Hỉ, rồi dặn dò: "Mau đi đi, sáu bát nước sắc bằng lửa lớn đun cho cạn còn hai bát."

Minh Hỉ trở về thì nghe Lan Chi nói Quốc công gia không dùng phương thuốc của cô nương, lúc này cứ tưởng Tô Đại bảo mình sắc thuốc xong đưa đến Tĩnh An Đường, nàng ấy bất bình nói: "Cô nương, Quốc công gia đã nói thế rồi, rõ ràng là không tin phương thuốc của người mà, tại sao vẫn phải sắc thuốc cho Nhị cô nương chứ? Làm thế chẳng phải là tự dâng đến tận nơi sao!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!