Chiếc rương gỗ đỏ đã bị phong kín bấy lâu được mở ra, những cây kim bạc và các dụng cụ khác được sắp xếp ngăn nắp chỉnh tề. Nàng thường xuyên lau chùi khi không có ai, vì vậy chúng không hề dính bụi bẩn.
Những năm qua nàng luôn ở trong khuê phòng, không có cơ hội thi triển, nên nàng không bao giờ trưng bày những thứ này trước mặt người khác, ngay cả dì cũng không hề biết.
Tô Đại ngồi ngay ngắn trước bàn trang điểm, trong gương đồng hiện ra khuôn mặt đầy tâm sự của nàng.
Một lúc lâu sau nàng xòe lòng bàn tay ra, vô thức xoa xoa miếng ngọc bội với hoa văn chim phượng mà mẹ để lại cho nàng, chất ngọc ấm áp, mang lại cảm giác yên bình và tĩnh lặng.
Nàng lặng im một lúc rồi gọi Lan Chi, sau đó khoác áo bước về phía tòa Tĩnh An Đường.
Tĩnh An Đường đã cho lui hết người hầu, đại phu cũng đã tới. Lúc này chỉ còn lão phu nhân và Diêu thị ở trong phòng, trông coi bên cạnh Ngụy Cẩm Vân.
Quốc công gia đang ngồi ở gian ngoài trầm mặc, tâm trạng rối bời. A Thanh lo lắng đi đi lại lại trước cửa, mấy lần ghé sát vào cửa sổ muốn nhìn xem bên trong rốt cuộc thế nào.
Cuối cùng, Quốc công gia không nhịn được nữa, ông ấy mất kiên nhẫn nói: "Được rồi, gấp gáp cái gì?"
"Ngồi xuống chờ đi!"
Trong giọng nói mang theo ý trách mắng.
Ngụy Ngọc Thanh nghe vậy thì hậm hực ngồi xuống, nhưng chưa được bao lâu lại đứng lên và đi đi lại lại trong phòng.
Cậu bé vẫn không yên lòng.
Sáng sớm, mẹ đã sai người báo tin rằng A tỷ đã trở về. Suốt một đêm cậu bé không sao ngủ được, lúc này vừa nghe tin liền vội vã lao ra ngoài, thậm chí còn chẳng kịp mang giày.
Cậu nghĩ, cậu phải nói với A tỷ rằng mình thương A tỷ nhất, từ nay sẽ không bao giờ để tỷ ấy buồn nữa, chỉ cần tỷ ấy bình an vô sự…
Thế nhưng chờ đợi cậu lại là một chiếc cáng, A tỷ mặt mày tái nhợt nằm trên đó, hôn mê bất tỉnh…
Cậu lén nắm lấy tay A tỷ, lạnh buốt.
Nếu không phải mẫu thân kịp thời gọi đại phu đến chữa trị, thì cậu suýt nữa đã nghĩ rằng mình đã mất A tỷ rồi.
Mẹ bảo cậu chờ đợi, tổ mẫu thì bảo cậu tránh xa ra, phụ thân lại chẳng đoái hoài. Không một ai chịu nói cho cậu biết rốt cuộc A tỷ thế nào, đã xảy ra chuyện gì, chỉ bắt cậu phải chờ thôi!
Hiện giờ đại phu đã vào trong được nửa canh giờ nhưng vẫn chưa có tin tức gì, khiến cậu đứng ngồi không yên.
Quốc công gia đưa tay lên ray trán, không muốn nhìn đứa con trai này thêm nữa, bởi cậu bé đi qua đi lại khiến ông càng thêm bực bội.
Tô Đại cầm lư hương bước vào và hành lễ với Quốc công gia. Quốc công gia chỉ hơi nhấc mí mắt, thần sắc mệt mỏi mà không nói gì thêm.
Ngụy Ngọc Thanh nhìn thấy Tô Đại, như thể bắt gặp cọng rơm cứu mạng: "Đại tỷ tỷ——"
Tô Đại đưa lư hương cho Ngụy Ngọc Thanh, lư hương bốc lên làn khói dày, trong không khí thoang thoảng vị đắng.
Ngụy Ngọc Thanh nhăn mày, nín thở: "Đây là gì vậy ạ?"
Tô Đại đáp: "Đây là thương truật, khói đốt từ thương truật có thể xua đuổi tà khí và tránh ô uế."
Sắc mặt của Quốc Công gia cứng đờ trong chốc lát, dường như nhớ ra điều gì đó, ông trầm mặc một lúc rồi không nói gì, chỉ là sắc mặt có vẻ khó coi hơn.
Ngụy Ngọc Thanh nghe vậy liền đặt lư hương lên bàn, cậu cũng không rõ Đại tỷ tỷ có ý gì, nhưng nghe có vẻ rất hữu ích.
Thương truật qua lư hương tỏa ra làn khói đậm đặc, dần dần lan tỏa khắp căn phòng, chỉ cần bước một bước là có thể ngửi thấy vị đắng trong không khí.
Nửa khắc sau, đại phuc bước ra.
Quốc Công gia vội vã tiến lên: "Tiểu nữ của ta thế nào rồi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!