Chương 21: (Vô Đề)

Trong xe ngựa, hơi ấm lan tỏa khắp nơi.

Ngụy Ngọc Niên nói: "Trong đám người tị nạn có kẻ bị người khác sai khiến, cố ý kích động lòng dân để cản trở người qua đường." Hắn kín đáo nhìn Tô Đại: "Có bị thương không?"

Tô Đại lắc đầu, ra hiệu rằng mình không sao.

Bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng ồn ào hỗn loạn, Tô Đại vén rèm xe lên thì thấy tuần bổ đã đến nơi, dòng người tị nạn đang chạy trốn tán loạn khắp nơi.

Tô Đại thò đầu ra, nàng lo lắng nói lớn: "Trong đám người tị nạn có người mắc dịch bệnh, khả năng lây lan cực mạnh, các người mau tránh ra xa!"

Giọng nói của Tô Đại bị gió che lấp, những người tuần bổ không nghe thấy lời nàng, chỉ cho đó là lời nói điên rồ mà thôi.

Những người tị nạn này, ngoài thân hình gầy gò ra thì có khác gì người bình thường đâu?

Thấy những người tuần bổ không có phản ứng, Tô Đại quay lại nói với Ngụy Ngọc Niên: "Mau bảo họ tránh xa ra!"

"Sẽ có người chết đấy, Hoa Kinh có đông người như vậy, tuần bổ mỗi ngày tiếp xúc với bao nhiêu người dân, nếu dịch bệnh hoành hành thì hậu quả khôn lường!"

Ngụy Ngọc Niên lặng lẽ nhìn nàng hồi lâu, cũng không bảo dừng xe ngựa, dường như đang suy nghĩ xem phải trả lời nàng thế nào.

Xe ngựa ngày càng đi xa, thấy sắp bỏ lỡ cơ hội để nói cho họ biết, Tô Đại vội vàng gọi Hoắc Duy: "Hoắc Duy, mau dừng xe lại!"

Hoắc Duy nghe vậy thì giật lấy dây cương, buộc xe ngựa phải dừng lại.

Xe ngựa dừng rồi, Hoắc Duy lập tức bước xuống.

Bên trong truyền ra giọng nói nhàn nhạt của Ngụy Ngọc Niên: "Đã đến đầu ngõ rồi."

… Sau đó, Hoắc Duy bị đuổi xuống xe.

Hoắc Duy hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, không biết vì sao Tô Đại đột nhiên bảo cậu ta dừng xe ngựa, càng không biết việc Ngụy Ngọc Niên đồng ý cho cậu ta đi nhờ một đoạn thật sự chỉ là một đoạn…

Cậu ta trơ mắt nhìn xe ngựa vút đi trong bụi mù…

Hiện tại ngựa của cậu ta đã chạy mất, nơi này lại hẻo lánh, cũng không biết đám người tị nạn phía sau có đột nhiên đuổi theo không. Cậu ta đành phải cắm đầu đi thẳng, may mắn là thể lực của cậu ta cũng khá tốt.

Chỉ là đầu ngõ không một bóng người…

Cậu ta ngửa mặt lên trời thở dài một tiếng, cô đơn quá!

Tô Đại thò đầu ra khỏi xe ngựa: "Về nhà dùng nước nóng ngâm quần áo, đốt thương truật xông khói để khử trùng!"

(Thương truật là một loại dược liệu.)

Hoắc Duy xúc động vẫy tay về phía nàng, ra hiệu đã biết.

Một lực mạnh kéo nàng trở lại vào trong xe ngựa. Ngụy Ngọc Niên siết chặt tay Tô Đại, buộc Tô Đại phải quay đầu lại. Tô Đại không giằng ra được thì cau mày hỏi: "Vì sao không để muội xuống nói cho những tuần bổ kia biết?"

Ngụy Ngọc Niên ngước mắt lên, nói: "Những người tị nạn này bị người ta cố ý đưa vào Hoa Kinh, nếu ta ra mặt lúc này thì sẽ là đánh rắn động cỏ."

Tô Đại không thể tin được: "Nhưng người dân ở Hoa Kinh đông như vậy thì phải làm sao?"

Ngụy Ngọc Niên thu tay về rồi xoa xoa ngón tay. Sự việc phức tạp nên hắn không muốn giải thích nhiều với nàng: "Việc này muội không cần phải lo, ta đã có sắp xếp riêng."

Chỉ một câu "đã có sắp xếp riêng" là đã gạt nàng sang một bên. Nàng lo lắng bấy lâu, mà vừa rồi hắn cũng không vội vàng giải thích cho nàng, nàng im lặng, âm thầm bực bội.

Một lúc lâu sau, Ngụy Ngọc Niên lại hỏi: "Giận rồi sao?"

Tô Đại nói với giọng điệu mỉa mai: "Làm sao dám, mạng sống của dân thường sao bằng mạng của quý nhân, không biết mạng của muội đây có đáng giá hay không nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!