Tô Đại rời khỏi phủ công chúa, quả nhiên thấy dì đang đợi mình trong xe ngựa. Nàng chợt nhớ ra vừa nãy mình đang đi tìm Ngụy Cẩm Vân, nhưng lúc này không chỉ Ngụy Cẩm Vân chưa tìm được mà ngay cả Hoắc Duy và Thẩm Trác Nhiên cũng biến mất.
Diêu thị thấy Tô Đại ra thì vội vàng vẫy tay gọi nàng, ra hiệu nàng lên xe ngựa.
Tô Đại không kịp nghĩ nhiều, gạt bỏ mọi suy nghĩ rồi leo lên xe trước.
Diêu thị trầm mặc ít nói, bà đã truyền tin về Quốc công phủ, phái thêm người tăng cường tìm kiếm Ngụy Cẩm Vân, nhưng đến giờ vẫn chưa có tin tức.
Mà lại không thể báo quan…
Trong lòng bà vô cùng lo lắng, chỉ muốn nhanh chóng trở về Quốc công phủ để thông báo việc này cho Quốc công gia.
Đột nhiên xe ngựa bị chặn lại—
Người đánh xe nói: "Phu nhân, có dân tị nạn chặn xe ngựa!"
Diêu thị vén một góc rèm xe, liền thấy một người phụ nữ đang ôm người mẹ bệnh nặng quỳ xuống xin bố thí, hai người họ quần áo rách nát, cả người không sạch sẽ.
Tô Đại cũng nhìn thấy. Mấy ngày trước có rất nhiều dân tị nạn vào thành, tất cả là vì muốn nhặt ít tiền đồng khi Thánh Thượng rải tiền trước cổng cung.
Nhưng số lượng đến quá nhiều, mấy ngày nay dân tị nạn ở khắp nơi trên con phố, quần áo không đủ che thân, ăn không đủ no, nằm la liệt ở góc phố.
Trời còn chưa ấm lên, thường xuyên có người đang ngủ thì bị chết cóng ngay bên đường, ban ngày bị quan binh phát hiện thì quẳng ra bãi tha ma.
Kinh thành Hoa Kinh ngay dưới chân Thiên tử, sao bỗng nhiên lại có nhiều dân tị nạn tràn vào đến thế?
Diêu thị tuy thấy người phụ nữ đáng thương, nhưng còn có chuyện quan trọng hơn nên chỉ muốn nhanh chóng cho qua để mau về phủ, bà phân phó qua loa: "Cho người này một thỏi bạc đi."
Người đánh xe làm theo lời, ném một thỏi bạc cho người phụ nữ kia. Người phụ nữ ấy cảm kích đến rơi nước mắt, vừa dập đầu vừa tạ ơn.
Tô Đại nhìn thoáng qua mẹ của người phụ nữ ấy, thấy sắc mặt của bà ấy tái nhợt, hai má hóp sâu, đôi mắt vô hồn, môi tím tái, đó là điềm báo sắp chết.
Nàng kéo rèm xe lại, ánh mắt trở nên tối sầm, không đành lòng nhìn thêm nữa.
Xe ngựa chuẩn bị đi thì lại dừng lại, bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào. Sau đó nghe người đánh xe lắp bắp nói: "Phu nhân, cái này cái này… cái này…"
"Có rất nhiều dân tị nạn đang xúm lại đây!"
Diêu thị vén rèm nhìn, quả nhiên thấy một đám người quần áo rách rưới tranh nhau chen lấn xô đẩy kéo đến, ánh mắt lộ vẻ tham lam.
Người phụ nữ khi nãy đã sớm bị đẩy ra phía sau rồi, có người đạp ngã cô ta và giật lấy thỏi bạc. Lúc này cô ta cố gắng gượng dậy, kiểm tra vết thương của mẹ mình xong, thì liều mạng muốn giành lại thỏi bạc.
Diêu thị bước ra khỏi xe ngựa rồi nghiêm giọng quát: "Dưới chân Thiên tử mà dám tụ tập vây chặn, các ngươi không sợ bị tuần bộ của Kinh Triệu Doãn bắt sao?"
Nhưng đám người tị nạn không hề bị khí thế của bà áp đảo, thấy bà ra còn được đà lấn tới, miệng thì nói lời cầu xin, nhưng tay lại bắt đầu không an phận: "Phu nhân làm ơn làm phước, cho chúng tôi đường sống đi!"
"Làm ơn làm phước, cho chút đồ ăn…"
"Đại thiện nhân, vừa nãy còn cho cô gái kia được, sao lại không thể cho chúng tôi?"
"…."
Nhìn thấy dòng người tị nạn tranh nhau đưa tay vào xe ngựa, Diêu thị né tránh không kịp vội vàng lùi lại phía sau, đột nhiên chân vướng vào cái gì đó. Ngay lúc bà sắp ngã thì một bàn tay từ phía sau đã vững vàng đỡ lấy bà.
Tô Đại đỡ lấy Diêu thị rồi kéo bà lùi lại một bước.
Sau khi Diêu thị đứng vững lại, bà nói với người đánh xe: "Mau đi báo quan!"
Nghe vậy, những người tị nạn lập tức vây lấy người đánh xe ở bên trong, tay chân lôi kéo: "Phu nhân rủ lòng thương, làm ơn thương xót chúng tôi với!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!