Tô Đại quấn chiếc áo choàng lông xù xù ngồi co ro trên giường. Hai ngày nay tuy nàng bị sốt cao, nhưng ý thức vẫn còn tỉnh táo.
Minh Hỉ nói sau khi nàng rơi xuống nước, Ngụy Ngọc Niên đã đưa Trần Uyển Thanh về gác nhỏ rồi mới đến thăm nàng.
Thật đáng giận!
Trước khi Trần Uyển Thanh đến thì Thế tử ca ca chưa từng như vậy. Sáu năm trước khi nàng vừa đến phủ, Ngụy Ngọc Niên dù làm bất kỳ việc gì thì đều lấy nàng làm ưu tiên hàng đầu.
Khi ấy nàng vừa trải qua cảnh ly tán người thân, được dì đưa về sau thì đổ bệnh nặng. Quốc Công gia lạnh nhạt với Tô Đại, Lão phu nhân thì hoàn toàn lạnh nhạt xem như không có nàng tồn tại. Ngụy Cẩm Vân lại cảm thấy nàng chia sẻ tình yêu của mẹ, nên cũng coi Tô Đại là cái gai trong mắt. Nàng rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan cả ngày buồn bã ủ dột, nảy sinh ý định từ biệt Quốc Công phủ về lại Cô Tô.
Ngay lúc nàng lén lút xách gói đồ, dẫn Minh Hỉ vừa bước ra khỏi Quốc Công phủ, thì bắt gặp Ngụy Ngọc Niên vừa trở về phủ.
Ngụy Ngọc Niên vừa bước qua ngưỡng cửa, lại quay người rồi ôn hòa hỏi: "Đi đâu vậy?"
"Có cần ta đi cùng không?"
Ngụy Ngọc Niên biết vị biểu muội vừa đến phủ này, cha mẹ đều qua đời, rất đáng thương. Hắn như nhìn thấy chính mình ngày xưa mất mẹ, không khỏi quan tâm thêm vài phần.
Giọng nói của Ngụy Ngọc Niên khi nói chuyện rất dễ nghe, cứ như đang dỗ dành em bé vậy, nhưng nàng đã trải qua nhiều chuyện như vậy nên không còn là em bé nữa rồi…
Nhưng Tô Đại nhìn ánh mắt ôn hòa của hắn, cứ như bị mặt trời chói chang đốt vào mắt, trong cơn hoảng hốt, nàng lại nhìn thấy ca ca của mình…
Nàng không tự chủ được mà thốt lên: "A huynh—"
Thiếu niên bị ánh mắt tin cậy tràn đầy của cô bé làm cho say lòng, chỉ cười nhẹ thành tiếng: "Đúng vậy, ta là A huynh của muội."
Tô Đại ngơ ngác đi theo Ngụy Ngọc Niên lên phố, rồi lại ngơ ngác theo hắn về nhà.
Từ đó về sau Ngụy Cẩm Vân càng nhìn nàng chướng mắt hơn. Cô ta cảm thấy Tô Đại không chỉ chia sẻ tình yêu của mẹ, mà còn chia sẻ cả tình cảm của huynh trưởng nữa.
Ngày hôm ấy gió hòa nắng ấm, ánh dương chiếu rọi thật đẹp.
Tô Đại dưỡng bệnh hai ngày thì cơ thể đã khá hơn chút. Nàng khoác chiếc áo khoác dài rồi đi dạo quanh sân.
Hai ngày nay ngoài dì thường xuyên đến thăm nằng thì Trần Uyển Thanh cũng đến vài lần.
Nàng chẳng nói được hai câu với Trần Uyển Thanh. Ngược lại, Trần Uyển Thanh lại ra vẻ chủ nhà dặn dò nàng nghỉ ngơi cho tốt, dặn nàng thiếu thốn gì hay cần mua sắm thêm cứ đến tìm nàng ta.
Tô Đại nghe tai này lọt qua tai kia, thần sắc lộ vẻ khó xử không mấy để ý đến đối phương. Trần Uyển Thanh tự thấy mất mặt, sắc mặt không mấy dễ coi, đành nói vài câu xã giao rồi vội vã rời đi.
Thêm vài ngày nữa là đến cuối năm, trong phủ trên dưới tràn ngập không khí vui mừng, dường như không ai còn nhớ chuyện mấy ngày trước vị biểu tiểu thư Quốc Công phủ bị ngã xuống nước.
Tô Đại không để ý, nàng né tránh đám tiểu tư đang ôm lụa đỏ trang trí phủ và đi dạo qua lối nhỏ, nhưng lại nghe thấy giọng nói đầy giận dữ ở góc rẽ.
"Rõ ràng là mẹ thiên vị, nàng ta có xảy ra chuyện gì đâu, vậy mà bắt ta quỳ từ đường bao nhiêu ngày nay!"
Tô Đại bước lại gần, liền thấy trong từ đường có một bóng dáng màu hồng sáng rực đang chửi rủa om sòm, bên cạnh thì có một người nhỏ bé co ro ngồi xổm ủ rũ.
Chính là hai tỷ đệ Ngụy Cẩm Vân.
"Rõ ràng ta mới là con gái ruột của mẹ, Tô Đại chẳng qua chỉ là một kẻ ăn nhờ ở đậu, sống dựa hơi người khác, là một con sâu đáng thương! Dựa vào đâu mà nàng ta rơi xuống nước còn phải phạt ta, rõ ràng nàng ta còn suýt kéo ta xuống nước!"
"Nàng ta mà chết cũng vừa hay, vừa khéo xuống dưới bầu bạn với cha mẹ đã khuất của nàng ta, cũng tiện để sớm được hưởng trọn tình thân."
"A tỷ…" Ngụy Ngọc Thanh ngồi xổm bên cạnh Ngụy Cẩm Vân, kéo kéo ống tay áo của cô ta ra hiệu bảo cô ta đừng nói nữa.
Đã đến lúc này rồi, Ngụy Ngọc Thanh vậy mà còn bảo vệ Tô Đại!
"A Thanh, ta là tỷ tỷ ruột của đệ đấy! Ngay cả đệ cũng giúp nàng ta, rốt cuộc nàng ta đã rót thuốc mê gì vào đầu đệ vậy hả?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!