Chương 19: (Vô Đề)

"Sao huynh lại ở đây?"

Tô Đại kinh ngạc.

Thẩm Trác Nhiên vùng vẫy muốn đứng lên, nhưng cơ thể vô lực lại nặng nề ngồi sụp xuống.

Hoắc Duy không nhịn nổi nữa, quá nặng rồi, cậu ta lại phải gánh phần lớn trọng lượng của Trần Thuật. Nếu còn dừng lại ở cửa thêm nữa thì cậu ta sẽ không thể cõng nổi. Cậu ta còn phải cao thêm nữa, tuyệt đối không thể để bị đè thấp đi!

"Tránh ra, tránh ra nào, để ta vào!"

Hoắc Duy húc mạnh cửa, kéo theo cả cái đầu của Trần Thuật va phải một cú đau điếng, rồi cứ thế xông thẳng vào phòng, quăng bừa người xuống đất, còn bản thân thì ngồi phịch xuống thở hổn hển.

Ngụy Ngọc Niên nghiêng đầu nói với Tô Đại: "Hôm nay là ngày nghỉ, nghe nói A tỷ đến chỗ này nên ta đến tìm tỷ ấy, vừa khéo lại bắt gặp Trần Thuật lén lút…"

Lời còn chưa dứt, "bộp" một tiếng Thẩm Trác Nhiên đã nặng nề ngã xuống.

Tô Đại vội vàng bước qua Ngụy Ngọc Niên, tiến lại gần đỡ người dậy rồi bắt mạch.

Nàng đi quá nhanh, nên không để ý đến ánh mắt u tối của Ngụy Ngọc Niên.

May mà liều lượng thuốc gây mê không lớn, đối với cơ thể cũng không gây tổn hại gì. Lúc này chỉ là dược tính vẫn chưa tan hết, cũng không có gì đáng ngại cả.

Nàng kéo chiếc áo choàng lại giúp Thẩm Trác Nhiên. Bàn tay hơi khựng lại, có chút ngạc nhiên, chiếc áo choàng này không phải của Ngụy Ngọc Niên…

Ngụy Ngọc Niên trơ mắt nhìn Tô Đại bước ngang qua trước mặt mình, khẽ nhíu mày có chút không vui, nhưng cũng không rõ sự khó chịu này bắt nguồn từ đâu. Ngược lại, khi nhìn thấy Hoắc Duy đang ngồi bệt dưới đất nghỉ ngơi, trong lòng hắn lại càng cảm thấy khó chịu một cách khó hiểu.

Hắn đưa tay lên xoa xoa giữa trán, cảm thấy bản thân thật kỳ lạ.

Hoắc Duy nói: "Xong chưa, chúng ta đi thôi?"

Thẩm Trác Nhiên gắng gượng uống liền hai chén trà nhạt, lúc này tinh thần của nàng ấy đã hồi phục đôi chút.

Nàng ấy nắm lấy tay Tô Đại, nói: "Đưa cả ta theo nữa!"

Từ nhỏ nàng ấy đã lớn lên ở vùng Tây Bắc, nơi có lối sống đơn giản và thuần phác, nào từng thấy qua những vòng vo khúc khuỷu ở Hoa Kinh. Nàng ấy chỉ muốn vào triều làm quan, làm những việc trong khả năng của mình, là nữ nhi thì cũng có thể giúp đỡ những nữ nhân khác.

Nào ngờ hôm nay chỉ đi dự một buổi yến tiệc mà cũng bị người ta bỏ thuốc mê vào trà, thậm chí ngay cả kẻ chủ mưu cũng không rõ là ai.

Không đúng, nàng ấy liếc nhìn Trần Thuật, nếu không phải đã hết sức thì ít nhiều nàng ấy cũng phải cho hắn hai cú đấm để dạy lại cách làm người!

Tô Đại đỡ Thẩm Trác Nhiên đứng lên rồi gật đầu: "Chúng ta đi thôi."

Vẫn nên rời đi nhanh thì hơn, chậm trễ e rằng sẽ sinh biến.

Hoắc Duy đứng dậy vỗ vỗ quần áo, vừa định rời đi thì nghe Ngụy Ngọc Niên nghiêm giọng nói: "Muộn rồi."

Hoắc Duy không hiểu ý: "Gì cơ?"

Tô Đại nghe vậy liền bước đến bên cửa sổ và nghiêng người nhìn ra ngoài, thì thấy Trần Uyển Thanh dẫn theo vài người tới, vừa đi vừa nói: "Vừa rồi con mèo hoa của ta chính là mất tích ở chỗ này."

Nàng ta chỉ tay về hướng phòng khách, lại nói: "Phiền các tỷ muội cùng giúp ta tìm một chút nhé."

Nói xong còn giả vờ ra vẻ lo lắng: "Chuyện nhỏ thế này, ta không tiện kinh động đến Trưởng công chúa, chỉ có thể làm phiền các tỷ muội. Sau này nếu có việc cần thì cứ gọi ta một tiếng là được."

Những người đi cùng đều là các tiểu thư quý tộc vốn thân thiết từ trước, chỉ vì tình cảm nên mới sẵn lòng giúp đỡ, nào cần phải khách sáo đến vậy.

"Uyển Thanh tỷ tỷ khách sáo quá, chẳng qua chỉ là một con mèo hoa thôi, chúng ta cùng tìm giúp là được, nó cũng chẳng chạy đi đâu xa."

"Đúng vậy, cứ yên tâm đi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!