Chương 18: (Vô Đề)

Bức họa được trình lên, chỉ thấy nét bút sắc sảo và khí thế, mực đen phác ra vài nhánh hoa, trên cành nở đủ loại sơn trà, sắc màu đua nhau rực rỡ. Bầy chim đậu xuống, sinh động như thật, tựa như một cảnh tượng chân thực hiện ra ngay trước mắt.

Dưới bức họa đề câu: "Bẻ nhành ngọc giao trao gửi ai đây, phàm trần phấn son trang điểm quá chậm rồi.."

"Quả thật là một tác phẩm tuyệt vời." Trưởng công chúa khen ngợi, trong mắt thoáng hiện vài phần tán thưởng, liên tiếp ban cho mấy món đồ quý giá.

Các nữ quyến khác khe khẽ bàn tán, trong đó có không ít người đã thay đổi cách nhìn về nàng.

Lý Vân nén giận, nhận được mấy lời khen nhạt như nước của Trưởng công chúa, cô ta cố kéo căng khóe môi nặn ra một nụ cười gượng gạo rồi trở về chỗ ngồi.

Ngược lại Tô Đại vẫn thản nhiên, nàng nhận thưởng mà sắc mặt không đổi khiến Lý Vân hừ một tiếng khinh thường.

Không biết nàng ta còn giả vờ điều gì nữa!

Nhưng Tô Đại thực sự không hề giả vờ. Trong lòng nàng đang bận nghĩ đến chuyện khác, tự nhiên chẳng hứng thú gì với mấy phần ban thưởng. Sau khi nhận xong thì nàng trở lại chỗ ngồi, chuyện này coi như khép lại.

Chuyện xảy ra trong yến tiệc đến nhanh đi cũng nhanh. Dưới sự dẫn dắt của Trưởng công chúa, nam nhân và nữ quyến ở hai bên bình phong đối thơ cùng nhau. Tô Đại không muốn chen vào cuộc vui này, nàng ngồi tại chỗ ăn mấy miếng bánh cho đỡ đói. Nửa nén nhang trôi qua nhưng Trần Uyển Thanh và Thẩm Trác Nhiên vẫn chưa quay lại.

Diêu thị ngồi cũng không yên, trong lòng luôn lo lắng vì vẫn chưa tìm thấy Nguỵ Cẩm Vân, ngay cả mục đích ban đầu của chuyến đi là muốn giúp Tô Đại xem mắt thì bà cũng tạm thời bỏ qua, chỉ chờ tìm được cơ hội rời đi trước.

Tô Đại nhìn ra sự lo lắng của Diêu thị. Dù sao nàng cũng không thích loại trường hợp đông đúc này, bèn mượn cớ ra ngoài hóng gió, nàng nhỏ giọng trấn an bà ấy: "Dì ơi, để con đi tìm thử."

Khu vườn xuân nói lớn thì không lớn, nhưng đi từ đây ra ngoài cũng mất nửa tuần trà. Lúc này, đám nha hoàn và bà tử đều tụ lại ở tiền sảnh, khiến phía ngoài có phần vắng lặng, tách biệt hẳn với không khí rộn ràng bên trong tựa như hai thế giới khác nhau.

Tô Đại rẽ vào con đường nhỏ, trở lại nơi lúc nãy nàng và Nguỵ Cẩm Vân chia tay trong không vui.

Nói thật là nàng cũng chẳng biết phải tìm nàng ta ở đâu, chỉ có thể đi lang thang vô định mà thôi.

Khi đi đến ngoại viện thì bước chân của Tô Đại bỗng khựng lại, nàng nghe loáng thoáng có tiếng động.

Nàng lần theo hướng phát ra âm thanh, đến sau một hòn núi giả.

"Việc xong rồi chứ?"

"Xong rồi, xong rồi. Tiểu mỹ nhân, gia nhớ nàng sắp chết rồi đây…"

Một tràng âm thanh kỳ lạ vang lên, kèm theo tiếng quần áo cọ xát vào nhau, tiếp đó là những tiếng r*n r* khiến người ta đỏ mặt tía tai…

Tô Đại đứng sững người, tiến lên không được mà lùi cũng không xong.

Sau núi giả người nữ kia đột nhiên dừng lại, giơ ngón tay ngọc ngà chống lên lồng ngực người đàn ông béo mập đang nhào tới, th* d*c mê hoặc, đôi môi hé mở đầy dụ hoặc: "Nếu xảy ra chuyện thì ngươi biết phải nói thế nào rồi chứ?"

Người đàn ông đang hứng chí bị ép dừng lạ nên có chút không vui, nhưng vẫn nhẫn nhịn mà dỗ dành:

"Biết rồi, biết rồi…"

"Nếu có ai hỏi, thì là Thẩm đại nhân tự mình muốn theo tới…"

"….."

Thẩm đại nhân?

Thẩm Trác Nhiên!?

Tô Đại đang định bước tới thì bất chợt bị một bàn tay kéo lại. Nàng quay đầu nhìn, hóa ra là thiếu niên cưỡi ngựa mất kiểm soát lúc sớm.

Thiếu niên đã thay một bộ trang phục cưỡi ngựa màu đen ánh vàng, tóc đuôi ngựa được buộc cao, trên ống tay áo bó sát có buộc một cặp đai bảo vệ cổ tay màu xanh đen, trông thật oai phong sáng sủa, hoàn toàn khác biệt với vẻ hoảng loạn khi con ngựa bị mất kiểm soát lúc sáng sớm.

Hoắc Duy giơ tay làm động tác "suỵt", ánh mắt của cậu thiếu niên sáng như sao trời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!