Chương 17: (Vô Đề)

Tô Đại không còn tâm trí tiếp tục thưởng hoa nữa, đang định quay về tiền sảnh thì đột nhiên nghe thấy một giọng nữ khen ngợi vang lên.

"Nói hay lắm!"

Ai???

Tô Đại nhìn theo hướng phát ra âm thanh—

Thì thấy trên con đường nhỏ ở khúc quanh xuất hiện một bóng người thanh tú, phía sau nàng ấy là hai thị nữ mặc đồ bó sát. Người phụ nữ đi đầu vấn búi tóc kiểu phụ nhân, tuy mặc váy dài tay rộng thùng thình trong trang phục quý phu nhân, nhưng lại đi đứng gọn gàng dứt khoát, cử chỉ trang nghiêm lễ độ, nụ cười dịu dàng hệt như một tiểu thư khuê các thực thụ.

Nàng ấy hơi áy náy nói: "Xin lỗi, vừa rồi thưởng hoa không cẩn thận nên đã nghe hết toàn bộ câu chuyện."

Tô Đại lắc đầu: "Không sao."

Nàng nghĩ, mình đâu có làm chuyện gì khuất tất nên đương nhiên cũng không sợ người khác biết, trái lại là Lý Vân chủ động gây chuyện, dù tay cô ta có bị thương vì mình thì cũng không dám lớn tiếng làm ầm lên.

"Chắc cô chính là biểu muội Đại Nhi, những năm nay thường nghe A Hằng nhắc đến muội."

Nàng ấy cười dịu dàng, đầy vẻ thân thiện và thiện ý đối với Tô Đại.

A Hằng?

Người có thể xưng hô thân mật với Thế tử ca ca như vậy, ngoài lão phu nhân và Quốc công gia ra, e rằng chỉ còn lại tỷ tỷ ruột của huynh ấy, Ngụy Lan Hi.

Chẳng lẽ là nàng ấy?

Lúc này Tô Đại mới đối diện với ánh mắt của Ngụy Lan Hi, cẩn thận quan sát dung mạo của nàng ấy. Lông mày như dãy núi ở xa, đôi mắt như nước hồ thu, thanh tú thoát tục, quả nhiên có sáu phần giống với Thế tử ca ca.

Ngụy Lan Hi xuất giá sớm, khi Tô Đại vừa mới đến Hoa Kinh thì nàng ấy đã cùng Hộ Quốc Đại tướng quân Giang Âm Hầu đi đến biên cương. Một khi đã đi thì chưa từng quay về kinh thành, đây là lần đầu tiên Tô Đại gặp nàng ấy.

Chắc là do chiến sự biên ải liên tiếp thắng lợi, Giang Âm Hầu trở về kinh thành để báo cáo công vụ, cũng tiện thể đưa Ngụy Lan Hi về theo.

Thấy suy đoán của mình cũng khá chính xác, nàng lập tức ngoan ngoãn hành lễ: "Biểu tỷ an lành."

Ngụy Lan Hi nhẹ nhàng đỡ nàng dậy: "Ta ở ngoài quan ải đã lâu, sớm đã không câu nệ những hư lễ này, nhưng mà—"

Nàng ấy đột nhiên đổi giọng, mang theo vẻ tiếc nuối.

"Ta thường nghe A Hằng nhắc đến Cẩm Nhi hai năm nay thay đổi rất nhiều, ban đầu ta còn không tin, hôm nay gặp mặt mới biết lời ấy không sai chút nào."

Nói rồi, giữa đôi mày nàng thoáng chút ưu tư: "Lúc ta xuất giá thì nó còn nhỏ, chưa từng làm tròn bổn phận của một người tỷ tỷ, cũng không biết vì sao sau khi lớn lại thành như thế này…"

Nàng ấy và Ngụy Ngọc Niên là tỷ đệ cùng một mẹ nên đương nhiên cũng giống hắn, không thích người thân làm tổn thương lẫn nhau.

Tô Đại không nói gì, nàng đương nhiên biết là vì sao, nhưng nàng không nói ra.

Trước tiền sảnh đột nhiên truyền đến một tràng âm thanh náo nhiệt, sau đó lại nghe thấy có người nói Trưởng công chúa đã đến.

Ngụy Lan Hi thu lại nét ưu tư, rồi cười nói: "Trưởng công chúa đến rồi, chúng ta đi thôi."

Tô Đại gật đầu rồi đi theo bên cạnh Ngụy Lan Hi. Vẫn chưa tới tiền sảnh thì đã thấy Diêu thị đang sốt ruột đứng ở ngã rẽ ngóng trông, rồi lại nói gì đó với nha hoàn bên cạnh, vẻ mặt vô cùng lo lắng.

Tô Đại tiến lên, tò mò hỏi: "Dì, có chuyện gì vậy ạ?"

Diêu thị nhìn thấy Tô Đại thì như thể vớ được cọng rơm cứu mạng: "Cẩm Nhi biến mất rồi!"

"Vừa rồi ta gọi người đi tìm Cẩm Nhi thì gặp Minh Châu. Minh Châu nói Cẩm Nhi tự đi một mình rồi, nhưng bên cạnh con bé cũng không có nha hoàn nào, một mình nó có thể đi đâu được chứ?"

"Ta đã cho người tìm khắp nơi nhưng vẫn không thấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!