Chương 16: (Vô Đề)

Con ngựa phát điên hí lên rồi phóng nhanh như bay! Thiếu niên trên lưng ngựa mở to mắt, theo bản năng siết chặt dây cương và hoảng hốt kêu lớn: "Mau tránh ra—"

Nhìn thấy con ngựa ngày càng gần, Ngụy Cẩm Vân dường như mất hết sức lực, không thể cử động, chỉ có thể đứng sững tại chỗ trân trân nhìn con ngựa điên cuồng lao tới!!!

Đột nhiên cánh tay bị siết chặt, có người nắm chặt lấy nàng ta rồi dùng sức kéo mạnh một cái, lôi nàng ta vào lề đường.

Con ngựa điên cuồng lướt qua, nhưng nàng ta lại không hề hấn gì.

Ngụy Cẩm Vân kinh hoàng hoàn hồn lại, mọi chuyện xảy ra quá nhanh, nàng ta thậm chí còn không kịp nhìn rõ là ai đã cứu mình, chỉ vô tình thoáng thấy trên cổ tay của người cứu nàng ta có một vết sẹo, giống như đã có lâu năm rồi.

Lúc quay người lại, cánh tay vừa kéo nàng ta đã không còn thấy nữa, chỉ có Tô Đại đang yên lặng đứng sau lưng nàng ta, dáng vẻ đoan trang và điềm tĩnh như mây như gió, dường như việc cứu người vừa rồi chỉ là một chuyện nhỏ không đáng nhắc đến.

Diêu thị ôm lấy nơi trái tim đang đập vì hoảng sợ, bà ấy vội vã tiến lên nắm chặt Ngụy Cẩm Vân, lật qua lật lại xem nàng ta có bị thương không, xác định không sao rồi mới yên lòng, miệng không ngừng lẩm bẩm "Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi…"

Ngụy Cẩm Vân mặc cho mẫu thân lật xem, ánh mắt lại không kìm được mà hướng về phía Tô Đại với sắc mặt phức tạp.

Sau khi cứu Ngụy Cẩm Vân, Tô Đại lại không hề nhìn nàng ta.

Nàng không biết thiếu niên trên lưng con ngựa mất kiểm soát kia là ai, chỉ thấy vừa rồi khi nàng kéo Ngụy Cẩm Vân thì có người lập tức đứng dậy, chỉ trong vài động tác đã khống chế được con ngựa và ngăn nó điên cuồng lao chạy. Mà người ấy chính là Thẩm Trác Nhiên!

Trước phủ Trưởng công chúa, con ngựa điên cuồng suýt nữa gây thương tích cho người, chuyện này vốn chẳng phải việc nhỏ. Người sau đó khống chế được ngựa lại càng khiến trước cổng phủ tụ tập một đám đông xem náo nhiệt. Có người thì thầm bàn tán:

"Vị cô nương ấy lại có thân thủ như vậy, sao trước nay chưa từng thấy qua?"

"Đó chính là nữ quan đầu tiên của Đại Khởi, Giám sát Ngự sử Thẩm Trác Nhiên!"

Có người thì thầm: "Là nàng ấy sao? Ta nghe tổ phụ nói nàng ấy không thích tụ tập riêng hay kết bè kết đảng, e rằng chỉ có nhân vật như Trưởng công chúa mới có thể mời được nàng ấy thôi."

"Nghe nói Thẩm đại nhân đã đề xuất một phương pháp mới để trị thủy trong triều, Thánh thượng đặc biệt phê chuẩn cho nàng ấy cùng Tổng đốc Hà đạo đi xử lý nạn lũ lụt. Trưởng công chúa mở yến tiệc Thám Xuân mời nàng ấy đến cũng là để tiễn hành, e rằng muốn kéo…"

Một người bên cạnh kéo tay vị cô nương đang nói lại: "Thôi được rồi, đừng nói nhiều nữa, chỗ đông người phức tạp!"

Vị cô nương kia bẽn lẽn im miệng.

Lại có người tò mò hỏi: "Nhìn nàng ấy cũng không còn nhỏ nữa, vẫn chưa kết hôn ư?"

Nữ tử kia lại hăng hái nói: "Ngươi không biết sao? Gần đây nạng ấy qua lại rất thân thiết với Ngụy Thế tử, e rằng sắp được Thánh Thượng ban hôn rồi."

Tô Đại nghe thấy vậy liền nhìn theo, những cô nương đang thì thầm khép miệng lại, nhìn nhau không nói gì nữa, chỉ có cô nương vừa hăng hái nói chuyện kia đang nhìn Thẩm Trác Nhiên với vẻ mặt sùng bái.

Nàng chợt nhớ lại lời Thẩm Trác Nhiên nói muốn kết giao với Ngụy Ngọc Niên vào đêm Giao thừa, trong lòng có chút chua xót.

Nàng thu hồi tầm mắt lại, nhưng lại nhìn thấy Trần Uyển Thanh đứng sau đám đông đang hằn học nhìn chằm chằm Thẩm Trác Nhiên, như muốn cắn vỡ cả hàm răng vậy.

Mọi chuyện ở bên kia đã lắng xuống, Thẩm Trác Nhiên ghì chặt dây cương, khi nhìn thấy Tô Đại thì nàng ấy mỉm cười gật đầu chào nàng, Tô Đại cũng gật nhẹ đầu đáp lại.

Cơn hứng thú qua đi, mọi người liền tản ra bốn phía, Tô Đại cũng theo dì vào phủ Trưởng Công chúa, cùng đi với họ còn có các vị gia quyến quan lại vừa đứng xem náo nhiệt ban nãy.

Trong phủ có vài khu vườn lớn, lần lượt được đặt tên là Xuân, Hạ, Thu, Đông, trồng các loại hoa tương ứng với từng mùa. Họ đang đi đến Vườn Xuân. Hành lang trong phủ đệ được thiết kế bằng gỗ chạm khắc hoa văn, kiểu dáng phức tạp, đều được điểm xuyết bằng sơn vàng. Các họa tiết chạm khắc gỗ cũng vô cùng tinh xảo, khắc họa những cành dây leo và hoa lá theo mùa. Có thể thấy đã tiêu tốn không ít tiền bạc.

Bước vào Vườn Xuân thì có một ma ma dẫn đường, sau vài lần đi vòng vèo mới thoáng thấy được một chút sắc xuân. Trong Vườn Xuân ấm áp hơn bên ngoài, ngay cả hoa cũng nở sớm hơn. Dọc lối đi là một thảm lớn hoa nghênh xuân màu vàng non được cắt tỉa thành nhiều hình dạng khác nhau, tiếp đó là hoa mộc lan, kết hương, mơ xanh, hoa gạo, hải đường rủ, hoa trà, và một số loài hoa khác mà Tô Đại không biết tên.

Cho đến khi rẽ qua một góc, đập vào mắt là một khoảng sân được bao quanh bởi muôn vàn hoa tươi rực rỡ, bày biện vài tấm bình phong để ngăn cách giữa nam và nữ. Trong buổi tiệc có đặt tiệc rượu, còn có các trò chơi nhỏ như ném hồ. Lúc Tô Đại và mọi ngườ đến thì trong vườn đã có khá đông người rồi.

Ma ma dừng lại, rồi cười nói: "Thưa các phu nhân và tiểu thư, chúng ta đã đến nơi rồi."

Mấy vị phu nhân gật đầu ra hiệu với ma ma, rồi tự đi tìm chỗ ngồi.

Ngụy Cẩm Vân vừa đến đã có những người bạn thân kéo nàng ta lại hàn huyên, không còn bận tâm đến chuyện vừa xảy ra nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!