Chương 15: (Vô Đề)

Sống nhờ dưới mái hiên người khác, những ngày tháng ấy nàng đã chịu đủ rồi!

Nàng không muốn ngay cả hôn sự của chính mình cũng phải để người khác định đoạt!

Vài ngày trước nàng bảo Minh Hỉ kiểm lại sổ sách, số bạc trong tay vẫn đủ để thuê một căn nhà nhỏ ở nơi hẻo lánh, phần còn lại còn có thể đầu tư vào một cửa tiệm.

Số bạc này đều là do dì và thế tử ca ca thường ngày cho, trừ đi những chi tiêu cần thiết, phần còn lại nàng đã dành dụm suốt bao lâu nay.

Nàng muốn tự lập môn hộ, số bạc ấy dĩ nhiên không thể trả lại, coi như là mượn tạm vậy.

Dù sao sớm muộn cũng phải rời khỏi phủ Quốc công, chi bằng nhân lúc này mà đi.

Diêu thị nghe vậy thì giật mình, có chút khó tin. Bình thường Tô Đại vốn không phải người có chủ kiến như thế, nàng luôn ngoan ngoãn và nói gì nghe nấy. Vậy mà hôm nay lại bất ngờ nói muốn dọn ra khỏi phủ Quốc công?

Ở giữa kinh thành Hoa Kinh, một nữ tử chưa xuất giá mà lại muốn tự lập môn hộ, quả thật chưa từng nghe thấy!

Bà ấy cũng chẳng còn để ý đến việc lão phu nhân vẫn đang ở đó, chỉ vội vàng nói: "Đại nhi, tự lập môn hộ không phải chuyện dễ dàng. Dì sẽ giúp con tìm một mối hôn sự tốt, con không cần lo lắng đâu."

Ánh mắt của Tô Đại vẫn vô cùng kiên định, như ngọn cỏ dại mạnh mẽ mọc lên từ kẽ đá, không cho phép nghi ngờ mà nói: "Dì ơi, người hãy yên tâm ạ, con sẽ tự chăm sóc tốt cho mình."

Tô Đại hành sự quả quyết và phóng khoáng như vậy khiến lão phu nhân cũng phải nhìn nàng thêm một lần. Nhưng nghĩ đến Hằng ca nhi—

Bà tuyệt đối sẽ không cho phép một ngoại lệ như thế ở bên cạnh cháu trai mình, vị trí Thế tử phu nhân, nàng ta vẫn chưa xứng.

Ngụy lão phu nhân nói: "Thôi được rồi! Chuyển ra ngoài cũng tốt, sẽ yên tĩnh hơn, nếu cháu cần giúp đỡ gì thì có thể đến phủ Quốc Công bất cứ lúc nào."

Lão phu nhân đã lên tiếng rồi, dĩ nhiên Diêu thị cũng không tiện nói thêm gì nữa, bà ấy chỉ lo lắng nhìn Tô Đại, trong lòng đang tính toán những cách khác.

Lời nói thì nghe hay đấy, nhưng ai cũng biết đó chỉ là lời khách sáo của lão phu nhân, một khi đã chuyển ra ngoài rồi, muốn quay lại sẽ khó như lên trời.

Nhưng Tô Đại không bận tâm, vốn dĩ nàng cũng không hề nghĩ đến việc quay lại nhờ vả phủ Quốc Công.

Ra khỏi Tĩnh An Đường, Diêu thị vội vàng đuổi theo kéo Tô Đại lại và nói: "Con có trách dì không…"

Bà ấy nói đến nửa câu thì nghẹn lại không nói tiếp được nữa.

So với hai người con ruột của mình, bà ấy quả thực đã thiên vị họ hơn Tô Đại. Trong chuyện rơi xuống nước lần trước, và chuyện Ngọc Thanh bị bắt cóc, không phải bà ấy chưa từng trách cứ Tô Đại. Bà ấy thậm chí còn nghĩ rằng nếu không có Tô Đại thì có lẽ Cẩm Nhi đã không có tính ghen tị như bây giờ, và A Thanh cũng sẽ không gặp phải thích khách vì đi theo nàng đến chùa.

Nhưng suy xét kỹ lại, Tô Đại cũng chỉ là một cô gái mười mấy tuổi, những chuyện này làm sao có thể trách cứ lên đầu nàng được, hơn nữa đây còn là huyết mạch do tỷ tỷ của bà ấy để lại…

Tô Đại mỉm cười dịu dàng, ngược lại còn nắm lấy tay Diêu thị: "Dì à, năm xưa nếu không phải nhờ dì đưa con về thì con đã sớm chết ở ngôi miếu đổ nát kia rồi."

"Con cảm ơn còn không kịp, chỉ là ở trong phủ làm gì cũng bị người ta kiềm chế, con không muốn như vậy."

Diêu thị đối xử với nàng rất tốt, những gì có thể làm đều đã làm rồi, cho dù là vì bản thân mình thì nàng cũng nên rời khỏi Quốc Công phủ thôi.

Ánh mắt của Diêu thị tràn đầy sự xót xa, trong lòng chợt nghĩ đến những lời lão phu nhân vừa nói, một tia sáng lóe lên, bà ấy kinh ngạc hỏi: "Con… chẳng lẽ lại thích Thế tử?"

Tô Đại gật đầu, dù sao cũng không có gì phải giấu bà ấy.

Diêu thị kéo nàng đi xa một đoạn, thấy xung quanh không có ai mới nói: "Đại Nhi, con không được làm chuyện ngốc nghếch. Việc con không muốn thành thân có phải chính là vì nó không?"

Lần này Tô Đại không gật đầu nữa, nàng chỉ giữ im lặng.

Đúng, mà cũng không phải.

Diêu thị thấy vẻ mặt nàng như vậy, làm sao lại không hiểu được tâm tư của tiểu cô nương, bà ấy cũng đã từng trải qua như thế. Kết quả thì đúng là được như ý muốn, nhưng những ngày tháng ở trong phủ cũng không dễ chịu gì.

Cuối cùng bà ấy vẫn không thể sánh bằng phu nhân đã khuất, lão phu nhân không ưa bà ấy, ngay cả những hạ nhân có thâm niên cũng ra vẻ vâng lời nhưng lại làm trái ý bà ấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!