Tô Đại nói: "Muội là nữ tử. Dì nói nữ tử nên dịu dàng hiền thục, quản lý tốt hậu trạch và an phận thủ thường là được. Những năm qua ở trong phủ, muội cũng làm như vậy."
"Nhưng muội an phận thủ thường bấy nhiêu năm, mấy hôm trước chỉ vì muội không muốn lấy chồng, nên đã cãi lời trước mặt Lão phu nhân, và nói những lời mà bà cho là không nên nói. Sau đó lão phu nhân tìm cách gây khó dễ và không thuận hòa với muội."
"Thế tử ca ca, huynh nói xem, chuyện này ai đúng ai sai?"
Ngụy Ngọc Niên nghe ra ý ngoài lời nói của nàng, hắn hơi nhíu mày rồi hỏi một vấn đề khác: "Tổ mẫu làm khó muội rồi à?"
"Không có."
Hắn không hiểu nữ tử, lại càng không hiểu những việc hậu trạch.
Hắn tưởng rằng sau khi khuyên nhủ lão phu nhân, thì nàng có thể yên ổn ở lại phủ Quốc công, từ nay không còn bị quấy nhiễu nữa.
Nhưng hắn lại không biết, người trong lòng nàng đã sớm bị lão phu nhân nhìn thấu rồi. Cho dù vì Nguỵ Ngọc Niên, lão phu nhân cũng tuyệt đối sẽ không để Tô Đại tiếp tục ở lại phủ Quốc công. Lời đồng ý kia chẳng qua chỉ là kế hoãn binh mà thôi.
Nhưng lúc này Tô Đại chỉ muốn có được một đáp án từ hắn. Đôi mắt hạnh kiên định và nghiêm túc nhìn hắn chằm chằm: "Thế tử ca ca, huynh biết ta đang nói gì mà."
Giám tự bị ép phải từ quan, sau đó an phận thủ thường bao nhiêu năm, chỉ vì trên triều đình làm một việc mà Thánh thượng cho là sai, Thánh thượng cũng chẳng phân trắng đen mà để ông rơi vào kết cục thê thảm như vậy. Chuyện này, rốt cuộc là ai đúng ai sai?
Hắn vẫn bình thản, không để lộ chút cảm xúc nào: "A Đại, chưa từng có vị Quân vương nào chịu thừa nhận mình sai."
"Vậy thì, lòng trung của huynh… chính là dành cho một vị Quân vương như thế sao?"
Nguỵ Ngọc Niên không hề lay chuyển, giọng nói mang theo mệnh lệnh không cho phép đối phương phản kháng: "Nghe lời ta, quay về đi."
Tô Đại vẫn đứng yên, cố chấp nhìn chằm chằm vào Nguỵ Ngọc Niên. Hai người đối diện nhau, thế cục giằng co không ai nhượng bộ.
Nửa khắc sau, không biết là ai bỗng hét lên một tiếng:
"Tàng Kinh Các cháy rồi!!!"
Sau đó là từng tiếng nối tiếp nhau:
"Cứu hỏa——"
"Mau cứu hỏa——"
Có người xách thùng nước, gào khản cả giọng: "Trước tiên cứu người, trong Tàng Kinh Các vẫn còn tăng nhân của chùa Quảng Thiền đang tụng kinh siêu độ——"
Tàng Kinh Các nằm không xa phía tây thành, là nơi lưu giữ đầy đủ kinh Phật nhất của Đại Khởi. Các đời Đại Khởi đều sùng tín Phật pháp, vì thế vô cùng coi trọng kinh thư. Nay Tàng Kinh Các bị thiêu cháy, chính là điềm chẳng lành!
Cấm quân chẳng còn để tâm đến thành lũy mà vội vã chạy đi cứu hỏa, dân chúng đứng xem cũng hối hả xách thùng và bưng chậu gỗ đi múc nước.
Nguỵ Ngọc Niên bất lực nói: "A Đại, muội quay về đi, chuyện này ta sẽ xử lý."
Khung cảnh nhất thời hỗn loạn, trái lại Tô Đại lại thở phào nhẹ nhõm, kế hoạch đã hoàn thành một nửa, tiếp theo chỉ còn chờ thời cơ mà thôi.
Nàng liếc nhìn thi thể trên thành, không muốn thêm rối loạn nữa nên lập tức quay người trở về phủ.
Nàng đoán rằng bề ngoài Thánh thượng gọi tăng nhân của chùa Quảng Thiền đến để tụng kinh siêu độ, nhưng thực chất là nhằm trấn áp những vị tăng ấy, không cho họ vì Giám tự mà có hành động gì, bởi những người này đều là thân tín của Giám tự.
Vì thế nàng đã sai bọn ăn mày đi truyền tin cho các tăng nhân, lại phóng một trận hỏa hoạn, rồi tung ra vài lời đồn đãi.
Khi đi lướt qua Tàng Kinh Các, nàng liếc nhìn hơn chục vị tăng nhân vừa chạy ra, và chạm mắt với một vị tăng nhân quen mặt trong số đó. Vị tăng nhân khẽ gật đầu ra hiệu, rồi lại nhắm mắt lại, tay nhanh chóng xoay chuỗi hạt Phật.
Toàn bộ động tác cực kỳ nhanh chóng, tựa như một cái liếc nhìn vô tình, Tô Đại liền nghe thấy có người nói từ phía sau:
"Tàng Kinh Các vô cớ bị cháy, đây là điềm dữ rồi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!