Chương 13: (Vô Đề)

Sáu năm trước, sau khi Tô Đại được dì đón về Ngụy Quốc công phủ, thì nàng bắt đầu đến chùa Quảng Thiền dâng hương.

Nàng thường nghe cha nhắc đến Giám tự.

Họ quen biết nhau từ nhỏ, là bạn thân nhiều năm, cùng nhau thi cử và làm quan. Vốn đã hẹn ước cùng nhau phò tá thiên tử giúp đỡ người dân, ngờ đâu quan hệ triều chính lại rắc rối phức tạp. Vị Thiên tử mới lên ngôi lại sủng ái gian thần, tàn bạo vô độ, cuối cùng một người bị buộc từ quan, nương nhờ cửa Phật, còn một người bị giáng chức đi nơi khác, không được trọng dụng.

Sau khi cha bị giáng chức thì ông vẫn thường xuyên viết thư cho người bạn kia. Vì vậy, lần đầu gặp, Tô Đại đã cảm thấy ông ấy hiền từ như một bậc trưởng bối vậy.

Những năm qua, Giám tự như một bậc trưởng bối ân cần dạy bảo một đứa trẻ, dẫn dắt nàng thoát khỏi cơn ác mộng năm xưa, thậm chí còn dành riêng một gian phòng tại chùa Quảng Thiền cho nàng.

Nàng cũng vô cùng tin tưởng Giám tự, không lâu sau liền giao Sơn Hà Lục cho ông ấy bảo quản.

Nàng không muốn nhúng tay vào chuyện của Sơn Hà Lục. Sự tồn tại của nó đã khiến quá nhiều người mất mạng, nhưng nàng cũng không đành lòng hủy đi tâm huyết của cha mình.

Đại Khải tin vào chuyện quỷ thần, trọng Phật khinh Đạo, hơn nữa còn liệt chùa chiền vào hàng thánh địa. Giấu nó ở đây không được coi là nguy hiểm.

Nhưng sự xuất hiện của tờ giấy trong thư phòng hôm qua đã khiến lòng nàng trở nên dậy sóng.

Tô Đại đứng ngồi không yên, chỉ có thể tìm Giám tự để xác nhận, rằng Sơn Hà Lục có bị người khác biết hay không, nếu không làm sao giải thích được mẩu giấy trong thư phòng của Ngụy Ngọc Niên?

Rõ ràng nàng nhớ năm xưa A Tô cô cô đã tự tay tiêu hủy Sơn Hà Lục trước mặt những kẻ truy sát bà ấy, và hai người biết chuyện còn lại cũng đã chết rồi!

Trong lòng nàng mơ hồ có vài suy đoán, nhưng lại không dám nghĩ sâu hơn.

"Cô nương, thành Tây bị nhiều người vây kín, hình như lại có thi thể của ai đó bị treo lên tường thành rồi!"

Tô Đại vén rèm xe lên, quả nhiên thấy cổng thành bị một đám đông lớn vây kín. Một đội cấm quân đang dùng dây thừng treo thi thể lên tường thành, những người còn lại đang sơ tán bách tính và giữ gìn trật tự trị an.

Tô Đại buông rèm xe xuống. Hiện giờ nàng đang có nhiều suy nghĩ hỗn độn, không có tâm trí đâu mà nghĩ đến những chuyện khác nữa.

"Vậy chúng ta đi đường thành Đông đi."

Hoa Kinh những năm gần đây có quá nhiều trường hợp treo thi thể lên tường thành để cảnh cáo dân chúng, nàng cảm thấy quá tàn nhẫn nên không đành lòng nhìn.

Đại Khải lập triều đến nay đã hơn một trăm năm. Vị Hoàng đế khai quốc từ nhỏ lớn lên ở Miêu Cương thuộc Kiềm Tây, tính cách khắc nghiệt tàn độc, lại tinh thông thuật Vu Cổ. Sau khi lên ngôi, ông đã thiết lập nhiều loại khổ hình, một trong số đó là hình phạt rắn..

Trong triều có vị thần tử vài lần ở triều đình trực tiếp chỉ trích hành động này là trái với nhân đức. Khải Đế cảm thấy không chịu nổi sự quấy rầy này, cho rằng ông ta đang khiêu khích Hoàng quyền, bèn ra lệnh đánh ba mươi đại bản. Vị thần tử không chịu nổi sự sỉ nhục, đã đâm đầu tự sát ngay trên triều.

Lòng người trong triều đình hoang mang lo sợ, nhao nhao tố cáo Khải Đế máu lạnh vô tình. Khải Đế liền hạ lệnh treo thi thể vị thần tử đó lên tường thành để giết gà dọa khỉ.

Kể từ đó, mỗi đời Đế vương đều tiếp nối hành động này.

Tiên Đế là vị Đế vương nhân từ nhất trong các đời, từng hạ lệnh bãi bỏ hình phạt rắn và vài loại cực hình khác. Đáng tiếc, sau khi đương kim Thánh thượng kế vị lại cho sử dụng lại, mọi người trong triều đều cảm thấy tức giận nhưng không dám nói.

Sau này, cha nàng ở trong triều từng nhắc đến việc bãi bỏ cực hình một lần nữa, đã chạm đến cơn thịnh nộ của Đế vương. Thêm vào việc bị Anh Vương hãm hại, nên ông đã bị giáng chức ngay tức thì.

Tô Đại thừa hưởng lòng lương thiện của cha, dù không đồng tình với những hành vi này, nhưng tâm có thừa mà lực không đủ.

Mang thân phận nữ nhi, lại là con gái của tội thần, điều duy nhất nàng có thể làm là gả cho một người chồng tốt, để tự bảo toàn bản thân và bảo vệ tốt Sơn Hà Lục.

Cái lạnh chưa tan, hơi lạnh thấm vào da thịt tạo cảm giác lạnh đến thấu xương. Những đốt trúc bị lớp tuyết dày nặng oằn xuống, tựa như đang dâng lên nỗi niềm khổ đau.

Tô Đại đứng ngoài chùa, kéo cành trúc xuống rồi nhẹ nhàng rũ tuyết đi. Cây trúc lập tức bật lên và vươn thẳng lên trời, để lộ những chiếc lá trúc xanh biếc lay động trong gió, hiên ngang đứng vững giữa trời đông đất giá rét, tràn đầy sức sống mãnh liệt.

Có một tiểu chú tiểu chạy ra đón nàng—

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!