Tiêu Viễn bị dáng vẻ này của nàng làm cho sợ đến ngây người.
Không đến nỗi vậy chứ!
Chẳng phải hình phạt rắn này là thủ đoạn có từ khi Đại Khải khai triều sao? Chẳng qua là dùng để trừng phạt những kẻ vô cùng hung ác mà thôi.
Ngụy Ngọc Niên lạnh giọng nói: "Đóng cửa lại!"
Vị công tử ôn hòa phong nhã ngày thường dường như đã nổi giận. Tiêu Viễn không dám lơ là, sợ mất mạng trước mặt vị Diêm Vương này nên vội vàng luống cuống đóng cửa mật thất lại.
Cắt đứt cảnh tượng vạn rắn cắn người.
Ngụy Ngọc Niên nhẹ nhàng an ủi Tô Đại: "Đừng sợ, đây là sát thủ do Lý Trường Chính phái tới, đã bị ta bắt được."
Tô Đại mở mắt ra, nước mắt vô thức rơi xuống. Nàng muốn xua tan hình ảnh trong đầu để nhìn rõ dáng vẻ của người trước mắt…
Nhưng càng giãy giụa thì nàng lại càng lún sâu vào nỗi sợ hãi.
Nàng mệt quá…
Nàng th* d*c từng ngụm khí lớn, nắm chặt lấy tay của Ngụy Ngọc Niên và nói: "Thế tử ca ca… giúp muội tìm huynh trưởng, có được không?"
"Muội nhớ huynh trưởng…"
Ở nơi không ai chú ý, Ngụy Ngọc Niên siết chặt lòng bàn tay mà không nói lời nào.
Tô Đại tiếp tục nói: "Muội có thể đưa tiền… Muội đã để dành được rất nhiều tiền rồi, Thế tử ca ca, giúp muội tìm huynh trưởng được không?"
"Được không…"
Ngay khi chữ "tiền" được Tô Đại thốt ra, đầu ngón tay của Ngụy Ngọc Niên hiện lên vết máu do bị bóp chặt.
Im lặng rất lâu—
"Không được!" Ngụy Ngọc Niên đẩy tay Tô Đại ra, trong mắt lộ ra vẻ nghi hoặc kỳ lạ: "Muội không thích Quốc công phủ, chẳng lẽ cũng không thích… huynh sao?"
……
Tô Đại vẫn còn đang rơi lệ. Ngụy Ngọc Niên nhìn nàng hồi lâu, thở dài một tiếng rồi dịu dàng nói: "A Đại, muội bị hoảng sợ rồi."
Lời vừa dứt thì lập tức có thứ gì đó lướt qua trước mắt Tô Đại, rất thơm. Ngay sau đó, trước mắt nàng trời đất quay cuồng, mọi thứ trước mặt dường như biến thành những đốm sáng, xoay tròn rồi biến mất…
Tiêu Viễn nghĩ đến thuốc mê mà công tử luôn mang theo bên người, rụt cổ lại, thầm mừng vì hôm nay mình đã không nói lời nào đắc tội với công tử.
–
"A Tô cô cô —"
"A Tô cô cô, người đang ở đâu?"
Cô bé mặc váy lụa màu vàng ngỗng nắm chặt vạt váy, lo lắng tìm kiếm trên con đường bùn lầy.
Nàng vừa bị lạnh mà tỉnh lại. Khi tỉnh dậy, nàng thấy trong ngôi miếu đổ nát chỉ còn lại nàng và Minh Hỉ, bọc hành lý nằm lăn lóc dưới chân. Nàng không kịp nghĩ nhiều lập tức lục lọi trong đám đồ đạc lộn xộn, cuối cùng cũng tìm thấy cuốn sách mà cha đã giao cho nàng trước khi mất.
May mắn là nó vẫn còn. Nàng ôm chặt cuốn sách vào lòng, rồi quay đầu gọi Minh Hỉ.
Nhưng trán Minh Hỉ nóng như lò lửa, gọi thế nào cũng không tỉnh.
Trước miếu đổ nát không có thôn xóm, sau miếu không có cửa hàng. A Tô cô cô lại biến mất, thuốc chữa bệnh cũng đều nằm trong bọc hành lý của A Tô cô cô… Nàng cuống quýt đến mức xoay như chong chóng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!