Chương 11: (Vô Đề)

Thẩm Trác Nhiên nhận được thuốc giải thì lập tức cảm ơn Tô Đại.

Trước khi đi, nàng ấy định nói gì đó rồi lại thôi, cuối cùng vẫn để lại một câu: "Tô cô nương, ta không có ác ý với muội đâu."

"Nếu cần một lý do, có lẽ là ta vừa nhìn thấy muội lần đầu đã cảm thấy như đã từng quen biết."

Tô Đại cười cười: "Điều này thì muội tin."

Thẩm Trác Nhiên cũng cười rồi lắc lắc lọ thuốc giải trong tay: "Nếu đã vậy thì muội hãy gọi ta là A Nhiên nhé, ta sẽ gọi muội là A Đại!"

Tô Đại gật đầu: "Được."

Tốt thôi, nàng cũng đang muốn nhân cơ hội này hỏi Thẩm Trác Nhiên về chuyện của huynh trưởng.

Trời dần tối, màn đêm và con phố dài náo nhiệt tạo thành một sự đối lập rõ rệt.

Quốc công phủ chắc đã dọn cơm tất niên rồi, nàng nghĩ, nàng cũng không muốn về sớm để tự chuốc lấy phiền phức.

"Này! Nghe nói gì chưa? Cái tên Thường cử nhân ở đầu thành phía Đông bị người ta đánh lén, làm hỏng chỗ đó, sau này không thể động phòng được nữa rồi!"

"Hắn không phải là kẻ dựa vào Ngụy Quốc công phủ chống lưng nên rất hống hách sao, còn ai dám đánh hắn?"

"Ngụy Quốc công phủ e là đến người thân này cũng không muốn nhận nữa rồi, chắc là hắn ta đã chọc giận ai đó không thể đụng vào rồi. Ở Hoa Kinh này, thứ không thiếu nhất chính là quan lại quyền quý đấy."

Một người khác xán lại gần nói: "Vậy là hắn ta không còn khả năng nối dõi sao?"

"Nghe nói hắn ta có một ngoại thất bên ngoài, còn có một đứa con trai tám tuổi với nàng ta nữa!"

"Nhưng ta lại nghe nói chính con trai hắn đánh lén hắn, bảo là hắn ở bên ngoài trăng hoa ong bướm, không xem hai mẹ con của người ngoại thất kia ra gì, mà lại chỉ còn độc nhất một mầm mống này, muốn nhận tổ quy tông, nên bị đánh cũng đành tự nhận mình xui xẻo mà không dám truyền ra ngoài."

"Ta cũng nghe nói vậy. Ta còn nghe nói người ngoại thất đó của hắn từng là một diễn viên, giờ không còn cách nào khác đành phải làm giấy tờ thân phận con nhà lành cho nàng ta, rồi cưới làm chính thê!"

"Chậc chậc chậc, ác giả ác báo quả không sai! Dù là cử nhân thì đã sao, đời này coi như xong rồi!"

"Thôi thôi, vợ con ta đang đợi ta về nhà ăn cơm đây!"

Đám người vây quanh liền giải tán.

Tô Đại nhìn đám người tản ra không xa, quả nhiên kinh thành Hoa Kinh không có bí mật nào cả. Tuy nhiên, việc nhiều chuyện xảy ra nhanh đến vậy thì nàng lại không hề ngờ tới.

Đêm đã khuya, ánh nến dần yếu, Tô Đại chầm chậm đi về Ngụy Quốc công phủ, lại thấy Ngụy Ngọc Niên xách một chiếc đèn lồng ẩn mình trong bóng tối dưới mái hiên ngoài phủ. Nàng không nhìn rõ sắc mặt, cũng không thấy biểu cảm của hắn, hoàn toàn không giống vẻ ôn hòa thường ngày.

Nàng đi đến gần rồi cất tiếng gọi: "Thế tử ca ca?"

Lại thấy vạt áo của người dưới mái hiên khẽ lay động, để lộ vài vệt màu đỏ sẫm. Ngón tay hắn run run, dường như đã đứng ở đây rất lâu rồi.

Một lúc sau hắn mới ngẩng đầu lên, đã trở lại vẻ ôn hòa như thường và cười nhẹ một cái như gió xuân: "A Đại, sao muộn thế này mới về nhà?"

Tô Đại ho khan hai tiếng. Trời lạnh, nàng ở bên ngoài quá lâu nên bị nhiễm lạnh rồi.

Ngụy Ngọc Niên đưa chiếc đèn lồng lại gần hơn. Ánh lửa yếu ớt chập chờn chiếu lên khuôn mặt Tô Đại, mang đến chút hơi ấm.

Hắn vừa đến gần, Tô Đại lập ngửi thấy mùi máu tanh thoang thoảng: "Chuyện của Thường Mục, là huynh làm sao?"

"Ta chẳng qua chỉ giúp đứa bé đó một tay thôi."

"Thường Mục là kẻ vô tình với người thân, chỉ biết làm lợi cho mình, đỗ cử nhân nhưng lại ngang ngược bá đạo, tính cách điên rồ, bên ngoài trăng hoa ong bướm nhưng về nhà lại thường xuyên đánh đập ngoại thất. Con trai hắn ta đương nhiên không thể chịu đựng được. Lần này bị người nhà họ Thường mang về, cũng là do con trai hắn cố ý. Đặt bản thân vào nguy hiểm để tìm một con đường sống, đứa bé này sau này không hề đơn giản đâu."

Điều hắn không nói là, chỉ bằng sức lực của một đứa trẻ tám tuổi thì không thể đánh Thường Mục bị thương được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!