"Hay là huynh hỏi xem, vị trí chính thất phu nhân này nàng ta có muốn làm không?"
Thường Mục vỗ tay một cái, chợt bừng tỉnh: "Muội quả nhiên là người biết thông cảm, nâng nàng ấy lên làm bình thê, quả đúng là ý kiến hay!"
Tô Đại tức đến bật cười. Ngu xuẩn đến mức này, nàng thực sự nghi ngờ thân phận cử nhân của hắn là dùng tiền mà đắp lên.
"Ý của ta là, ta không đồng ý mối hôn sự này."
Thường Mục ngẩn người: "Đây là ý gì?"
Hắn vội vàng nói: "Nếu muội đã bước vào cửa, thì con của ngoại thất kia có thể được ghi vào danh phận con cái của muội!"
Tô Đại nhìn hắn rồi nói từng chữ một: "Đứa bé đó là con chung mà huynh và vị ngoại thất kia đã cùng nhau nuôi dưỡng tám năm. Nếu trong lòng huynh còn chút tình cảm nào, thì huynh sẽ không lấy đứa bé ra làm con bài mặc cả."
Thường Mục không vui: "Đại nhi muội muội, ta kính trọng muội vì muội là người mà cô tổ mẫu đã chọn, ta đã đối đãi với muội bằng lễ nghi, tại sao muội lại nói chuyện không khách khí như vậy!"
"Đừng tưởng ta không biết thân thế của muội. Thân phận của muội gả cho ta đã là trèo cao rồi, không gả cho ta lẽ nào muội còn có thể tìm được mối hôn sự tốt hơn sao?"
Tô Đại gật đầu phụ họa: "Dựa vào phụ nhân mà cáo mượn oai hùm, thì quả thật là ta đã trèo cao rồi."
Thường Mục vừa kinh ngạc vừa tức giận, hắn vắt óc cũng không hiểu tại sao người vừa rồi còn hiểu lễ nghĩa, bây giờ lại nói chuyện khó nghe đến thế, tay hắn run rẩy: "Ngươi… ngươi quả thực vừa đanh đá vừa cay nghiệt!"
Tô Đại nói: "Như nhau cả thôi."
Thường Mục đang định nói gì đó, thì nghe thấy có người vội vã gọi một tiếng: "Mục lang!"
Chỉ thấy ngoại thất của hắn ta mặt mày tái nhợt, búi tóc rối bời, đôi mắt đẫm lệ chạy đến rồi lao thẳng vào lòng hắn.
Thường Mục bất ngờ ôm được một vòng tay đầy ắp, người trong lòng yếu ớt đáng yêu, khiến hắn nảy sinh lòng muốn bảo vệ, vội vàng dỗ dành: "Sao vậy, Oanh Nương?"
Trên mặt Oanh Nương còn vương hai giọt lệ long lanh, nhìn Thường Mục như có ngàn lời muốn nói, lại như chịu ấm ức cực lớn, trông thật đáng thương.
Thường Mục đau lòng chết đi được, hắn ta không còn để tâm đến Tô Đại nữa mà cúi đầu dỗ dành nàng ta…
"Chi bằng ngươi về nhà xem thử đi, có lẽ đã xảy ra chuyện gì đó trong nhà cũng không chừng."
Tô Đại quay đầu lại, không ngờ Ngụy Ngọc Niên đã đứng bên cạnh nàng từ lúc nào, đang che chắn một chút gió tuyết cho nàng. Bên cạnh là Lâm An đang nháy mắt với nàng.
Trong lòng Tô Đại hiểu rõ, chắc chắn đây là thủ đoạn của hắn.
Thường Mục thấy Ngụy Ngọc Niên thì nói: "Để Ngụy huynh chê cười rồi."
Hắn khẽ đẩy Oanh Nương ra, rồi hạ giọng: "Mau tránh ra xa một chút, còn ra thể thống gì nữa!"
Oanh Nương khóc lóc thảm thiết nói: "Họ đã đập phá viện tử, còn bắt đi Huyên ca nhi đi, nói là sẽ mang về nhà họ Thường…"
Oanh Nương khóc như mưa: "Mục lang, Huyên ca nhi e rằng lành ít dữ nhiều rồi!"
"Cái gì!?"
Thường Mục nghe vậy thì lòng nóng như lửa đốt: "Sao nàng không nói sớm?"
Hắn vung tay áo, lại cảm thấy mình đã thất thố trước mặt Ngụy Ngọc Niên, cố gắng kìm nén sự vội vã rồi chắp tay vái Ngụy Ngọc Niên: "Thất lễ rồi!"
Rồi hắn vội vàng bỏ đi, ngay cả Oanh Nương cũng không thèm để ý đến.
Cha hắn từ trước đến nay không hề thích Oanh Nương, luôn cảm thấy nàng ấy làm lỡ dở con đường công danh của hắn, càng không nói đến đứa con do Oanh Nương sinh ra, không chết thì cũng phải lột da!
Hắn phải nhanh chóng đi ngăn cản cha mình, thấy máu me rồi thì làm sao có thể cưới thê tử mới được nữa?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!