Vào tiết cửu hàn khắc nghiệt, tuyết trắng bay tán loạn đầy trời.
Bên trong Phương Nhã các của Ngụy Quốc công phủ đang náo loạn cả lên, tất cả chỉ vì vị biểu tiểu thư Tô Đại vừa mới sẩy chân rơi xuống làn nước giá băng.
Gương mặt của thiếu nữ đã tái nhợt, trán rịn đầy mồ hôi lấm tấm, đôi môi trắng bệch chẳng còn chút máu. Những ngón tay trắng muốt đang nắm chặt lấy thứ gì đó, tựa như nàng đang bị cơn ác mộng nuốt chửng ——
"Huynh ơi…"
"…Cứu muội với…"
Minh Hỉ vội vàng nắm lấy tay Tô Đại, quệt nước mắt nói: "Cô nương, em ở đây!"
Đã sốt cao suốt một đêm, khó khăn lắm mới hạ sốt nhưng người vẫn chưa tỉnh lại.
Thân thể của cô nương vốn dĩ đã yếu ớt, lại bị đẩy xuống nước trong tiết trời lạnh giá thế này, chới với dưới nước suốt nửa khắc đồng hồ thì bà tử biết bơi mới vội vàng tới kịp.
Trơ mắt nhìn cô nương nhà mình mặt mày trắng bệch nằm trên giường, tựa như chẳng còn chút sinh khí nào, lòng nàng ấy đau như bị kim châm. Nếu Tô phủ vẫn còn thì cô nương đâu phải chịu uất ức đến nhường này?
Sáu năm trước, Tô phủ bị sa sút, lão gia và phu nhân mất ngay tại phủ, công tử thì bị bắt đi sung quân. A Tô cô cô dẫn theo nàng ấy và cô nương lặn lội đường xa đến Hoa Kinh tìm người thân, dọc đường lại gặp phải nhóm cướp, nên chút bạc vụn cuối cùng trên người cũng bị cướp sạch.
Sau đó, A Tô cô cô tìm được một ngôi miếu hoang để sắp xếp cho hai người ở tạm, bảo rằng mình ra ngoài tìm chút đồ ăn, tiện thể dò hỏi đường đi.
Nào ngờ chuyến đi ấy một đi không trở lại. Lúc đó Minh Hỉ cũng đang sốt cao đến mức đầu óc mê man, hôn mê bất tỉnh.
Tô Đại khi ấy mới mười tuổi, lòng nóng như lửa đốt, cuối cùng vì không còn cách nào khác nên đã chạy ra ngoài tìm A Tô cô cô.
Minh Hỉ chẳng nhớ nổi Tô Đại đã trở về bằng cách nào, chỉ biết khi nàng ấy tỉnh lại thì trên người đã được đắp một chiếc áo choàng dày dặn, còn Tô Đại thì thần sắc tiều tụy, đang nằm co ro trên đống rơm bên cạnh.
Đã không ít lần Minh Hỉ trộm nghĩ, có phải A Tô cô cô không cần các nàng nữa, thấy các nàng là gánh nặng nên mới bỏ đi không về…
Nhưng cô nương lại bảo không phải như thế…
Cho đến tận bây giờ, Minh Hỉ vẫn không biết đêm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết sau khi trở về thì cô nương đã ốm một trận thập tử nhất sinh, kể từ đó cơ thể trở nên cực kỳ sợ lạnh.
–
Quốc Công phu nhân Diêu thị vội vàng chạy tới. Thấy Tô Đại có dấu hiệu tỉnh lại sau khi đại phu đã châm cứu thì bà mới yên lòng, lập tức hỏi Minh Hỉ: "Đã tra rõ chưa, Đại Nhi làm sao mà ngã xuống nước?"
"Cô nương nhà nô tỳ sợ lạnh, lúc người rơi xuống nước chỉ có Nhị cô nương ở đó thôi ạ."
Diêu thị nhíu mày rồi quát lớn: "Hoang đường! Ý ngươi là Nhị cô nương đã đẩy con bé?"
Minh Hỉ quỳ xuống đất, nhắm chặt mắt rồi nghiến răng nghiến lợi nói: "Nô tỳ cả gan, xin phu nhân hãy làm chủ cho chủ tớ nhà nô tỳ!"
"Vì dịp cuối năm sắp đến, cô nương muốn đến chùa Quảng Thiền cầu phúc, Thế tử gia bèn tặng cho cô nương một lá bùa bình an. Nhị cô nương vì chuyện này mà không cam tâm, nên đã xảy ra xích mích với cô nương ở hậu viên, rồi cô nương lập tức bị Nhị cô nương đẩy xuống—"
"Câm miệng!"
Diêu thị nghiêm giọng, sắc mặt sắc lạnh: "Đích nữ của Quốc Công phủ cũng là người mà ngươi có thể vu khống trắng trợn sao?"
"Người đâu—"
"Dì ơi —"
Từ trong phòng truyền đến giọng nói khô khốc và khản đặc của Tô Đại: "Nhị muội muội không hề đẩy con, là Minh Hỉ đã nhìn nhầm thôi ạ."
Sắc mặt của Diêu thị lúc này mới dịu đi đôi chút.
Diêu thị biết rõ Tô Đại đã rơi xuống nước như thế nào, việc hỏi trước mặt Minh Hỉ hôm nay là muốn mượn lời nàng để làm rõ việc này không liên quan đến Nhị muội muội.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!