Trên đường đi làm, sau khi nghe Tùy Ngưỡng yêu cầu lắp trọn bộ camera không góc chết trong nhà, vẻ mặt của anh chàng trợ lý luôn luôn bình tĩnh cũng thoáng thay đổi.
Tùy Ngưỡng nhìn anh ta qua gương chiếu hậu, không hề để bụng, chỉ nhấn mạnh với anh ta là hy vọng thợ sẽ lắp xong trước khi mình về nhà.
Chuyện đầu tiên Tùy Ngưỡng làm sau khi đến công ty không còn là xác nhận tình hình công suất sản xuất như bao năm qua nữa, mà biến thành lấy chú thỏ LEGO màu hồng ra khỏi túi.
Bởi vì hình như có người không thích túi áo anh lắm, đã vậy còn rất dễ ngủ khi túi áo chòng chành, nếu có thể kiểm soát, Tùy Ngưỡng không muốn để thỏ trong túi áo quá lâu.
Chú thỏ chỉ như một món đồ trang trí bình thường, ngoan ngoãn ngồi trên bàn, không cử động, không nói chuyện.
Tùy Ngưỡng không biết có phải ai đó lại ngủ rồi không, anh cầm con thỏ lại trước mặt mình, lay chân trước của nó. Lung lay vài lần, chân trước của thỏ bỗng nhấc lên một cách linh hoạt, đâm vào tay Tùy Ngưỡng.
Ánh nắng bên ngoài rọi vào văn phòng, từng sợi lông mi trên đôi mắt hình pixel của chú thỏ đều rất rõ ràng.
Nó không biết chớp mắt, nhìn kỹ sẽ thấy rất đờ đẫn, chỉ có chân trước đâm mạnh vào da Tùy Ngưỡng cùng âm thanh nó phát ra mới ngầm chứng tỏ rằng nó không phải một con thỏ đồ chơi bình thường để Tùy Ngưỡng vân vê thế nào cũng được.
"Cậu làm gì đấy?" Nó nói: "Đừng có táy máy".
"Không có gì," Tùy Ngưỡng cười với nó: "Tôi còn tưởng cậu đang ngủ cơ, Tạ Mân".
"Tôi có phải lợn đâu." Thỏ con nhảy cẫng lên, hung dữ nói.
Tùy Ngưỡng yên tâm, anh xoa tai thỏ của nó rồi bắt đầu làm việc.
Ký một văn bản xong, trước lúc chuẩn bị đến nhà máy, Tùy Ngưỡng nhận được một tin nhắn, người gửi là bác sĩ tâm lý của anh.
Bác sĩ Trác hỏi anh: "Tôi mới thấy tin cậu Tạ bị tai nạn, cậu bảo hai hôm trước đến Dư Hải là để thăm cậu ấy à?".
Tùy Ngưỡng sững người, đáp: "Vâng".
Bác sĩ Trác là người có địa vị cao trong ngành, tiếng tăm rất tốt, sáu năm trước hai người tình cờ quen nhau, Tùy Ngưỡng đã trở thành khách quen của cô. Có thể nói, cô là người Tùy Ngưỡng tin tưởng nhất để nói về những chuyện trong cuộc sống riêng tư.
Sáng nay lúc vệ sinh cá nhân, Tùy Ngưỡng tránh mặt thỏ con gọi cho cô, bảo dạo gần đây anh đi Dư Hải về, hình như bắt đầu xuất hiện ảo giác, muốn hẹn ngày mai đến chỗ cô khám. Anh không định nói toạc chuyện Tạ Mân ra, anh tìm đến bác sĩ Trác chỉ để kiểm tra và xác nhận trạng thái tinh thần của mình thôi.
Bác sĩ Trác quan tâm anh như vậy làm anh thấy hơi bồn chồn, song vẫn chưa đến mức phải thay đổi kế hoạch.
"Nếu gặp ảo giác liên tục thì chắc bệnh tình của cậu đã khá nghiêm trọng rồi," cô lại gửi tin nhắn đến, muốn gặp Tùy Ngưỡng sớm nhất có thể, nếu hôm nay anh xếp được thời gian thì không cần phải chờ đến mai, tối nay cô không có lịch khám, có thể ở lại phòng khám muộn một chút.
Tùy Ngưỡng ngẫm nghĩ, báo: "Có gì tôi liên hệ lại chị sau".
Thỏ con thấy hơi chán, nhảy nhót mấy lần trên bàn anh.
Tùy Ngưỡng đặt điện thoại xuống, cầm nó lên, chần chừ một lát rồi nói: "Có tin về vụ tai nạn của cậu rồi đấy, có muốn xem không?".
Thỏ Tạ Mân thừ ra trên tay anh mấy giây, nhỏ giọng nói: "Xem thử đi".
Tùy Ngưỡng mở trình duyệt web lên, tìm tên Tạ Mân, bài báo đầu tiên hiện ra là CEO Tạ Mân của Bất động sản Hán Thiệu gặp tai nạn, đến giờ vẫn chưa tỉnh. Vừa mở giao dịch ngày cổ phiếu công ty đã chạm đến giới hạn đáy.
Bài báo tóm tắt lại lý lịch của Tạ Mân, nói hắn tuổi trẻ tài cao, có cách nhìn đặc biệt, kèm theo đó là mấy tấm ảnh Tạ Mân tham gia diễn đàn kinh tế tài chính nào đó khi mới đi làm hai, ba năm.
Chú thỏ ngồi rất gần Tùy Ngưỡng, ngẩng đầu nhìn màn hình máy tính, trách móc: "Sao lại chọn mấy tấm này vậy, đã bao năm trước rồi".
Tùy Ngưỡng cười, cúi xuống xoa đầu thỏ, thỏ ta bèn lắc đầu: "Kéo xuống đi, đọc xong trang này rồi". Tùy Ngưỡng làm theo, nửa sau của bài báo viết bố Tạ Mân đã tạm thời quay lại công ty, nói Tạ Mân bị thương không nặng, tin là hắn sẽ tỉnh lại nhanh thôi.
"Chán ngắt, không có gì hay hết," Tạ Mân quay lại nói với Tùy Ngưỡng: "Bao giờ cậu hỏi phó giám đốc quen người biết làm phép kia của cậu giúp tôi thế?".
"Mấy hôm nay anh ta đi công tác," Tùy Ngưỡng hỏi thỏ con: "Ngày về tôi sẽ hỏi, được không?".
Thỏ con cực kỳ lịch sự, đáp "Được" và "Cảm ơn".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!