Về khách sạn, Tùy Ngưỡng đặt Tạ Mân lên bàn trà, còn anh thì mở máy tính, nghe điện thoại, làm việc.
Tùy Ngưỡng làm việc rất nghiêm túc, Tạ Mân không quấy rầy anh, tự động ngồi ra chỗ khác ngắm cảnh.
Sương sớm đã tan hết, thành phố Dư Hải khi nhìn từ đây xuống không có gì khác khung cảnh khi nhìn từ công ty của Tạ Mân. Tạ Mân nhìn ra ngoài cửa sổ, bình tĩnh nghĩ, nếu mình không bị tai nạn, hẳn là giờ cũng đang bận rộn làm việc ở công ty.
Tốt nghiệp thạc sĩ, vào công ty sáu năm, Tạ Mân mới chỉ nghỉ ba ngày.
Đó là vào một mùa xuân nào đó, không hiểu sao hắn lại bị cảm, tâm trạng rất tồi tệ, không muốn vào viện cũng không muốn đi đâu hết. Đó là lần đầu tiên hắn tùy ý yêu cầu Trì Nguyên đẩy lùi toàn bộ công việc của mình, nằm ở nhà uống thuốc, ngủ, ngẩn người.
Sáng ngày nghỉ thứ ba, nhà bán đấu giá gửi bức tranh hắn mua đến, mà bố hắn cũng gọi điện trách hắn vô công rồi nghề, không tham dự bữa tiệc quan trọng. Sau đó hắn xốc lại tinh thần, tiếp tục làm việc, từ đó về sau không nghỉ ngày nào nữa. Đến lúc này, hắn buộc phải ở cạnh Tùy Ngưỡng, quan sát Tùy Ngưỡng tất bật, như thể sự việc thần bí này đã chặn một bức tường vô hình trước mặt hắn.
Đã hơn hai mươi tư giờ từ khi hắn nhập vào con thỏ đồ chơi này, lúc này Tạ Mân đã chấp nhận sự thật, bình tĩnh trở lại.
Hắn nhận ra mình đã về Dư Hải rồi, song vẫn chẳng có gì là chắc chắn, trái lại càng thêm mờ mịt. Hắn không biết mình nên làm gì tiếp, muốn nhanh chóng rời xa Tùy Ngưỡng, nhưng lại không nghĩ ra ai khác mình dám tin tưởng vào lúc này.
Dù có chọn ai hắn cũng có thể dự kiến được trước nguy hiểm.
Hắn cúi đầu nhìn cơ thể bằng nhựa hồng của mình, sau đó vung một nắm đấm nho nhỏ như bị ma nhập.
Chiếc chân nhựa nho nhỏ như được lên dây cót, nó vung một cú vừa vô nghĩa vừa khôi hài. Tạ Mân bỗng thấy mình nghĩ nhiều thế này cũng vô dụng, quyết định tạm thời không nghĩ nữa, đợi lát đến bệnh viện rồi tính.
Tạ Mân không muốn người khác thấy mình làm hành động trẻ con này, nhưng Tùy Ngưỡng đang làm việc lại chẳng tập trung chút nào, lúc nào cũng chú ý đến tiếng động bên này, hắn vừa ngẩng đầu lên Tùy Ngưỡng đã quan tâm hỏi: "Tập thể thao đấy à?".
Tạ Mân rụt chân trước về, quay lại tư thế ngồi, nhảy nửa vòng đối mặt với Tùy Ngưỡng: "Lo chuyện của cậu đi".
Tùy Ngưỡng lại rất nghe lời, anh không nói gì thêm mà gõ phím tiếp.
Hai giờ bốn mươi phút chiều, Giang Tứ gọi điện bảo đã đến cửa khách sạn. Tùy Ngưỡng khép máy tính, cho Tạ Mân vào túi rồi ra khỏi phòng.
Chiều cuối tuần, giao thông Dư Hải ùn tắc cực độ, xe cộ xếp hàng dài ở lối xuống cầu vượt, cả năm phút cũng không nhích nổi mười mét.
Chất giọng mà Tạ Mân vô cùng quen thuộc của Giang Tứ truyền qua túi áo mềm mại đen sì, như phủ kín một màn sương. Tạ Mân lẻ loi ngồi nghe, lòng bỗng thấy rối ren và khó chịu.
"Chuyện nhà cửa sao rồi, mua được chưa?".
"Mua được rồi, chủ nhà tốt lắm, không làm khó tôi".
"Suôn sẻ là được rồi," Giang Tứ nói: "Tôi nghe nói mai báo sẽ đưa tin chuyện Tạ Mân".
Cậu ta cảm thán: "Hầy, dấu hiệu sống đều bình thường, sao mãi không tỉnh lại nhỉ… Chuyện cậu ấy than thở với tôi bố cậu ấy bắt đi xem mắt như mới hôm qua vậy".
Nghe thấy hai chữ "xem mắt", Tạ Mân sững người, mà Tùy Ngưỡng cũng hỏi lại ngay: "Cậu ấy xem mắt? Với ai thế?".
"Sao mà đếm hết, ít nhất cũng bảy, tám cô rồi, mà cậu ấy chẳng đi lần nào." Giang Tứ ậm ờ nói.
"Bảy, tám cô," Tùy Ngưỡng vừa cười vừa nói, thuật lại: "Được chào đón thế à?".
Tay phải Tùy Ngưỡng chọc lên túi áo, Tạ Mân cảm giác túi áo anh hơi rung, thầm mắng Giang Tứ đúng là hết chuyện để nói, nhưng hắn lại không thể nhảy ra bảo Giang Tứ đừng tiết lộ chuyện riêng của mình được, đành phải rụt vào góc túi giả chết.
"Đúng vậy," Giang Tứ nói như chưa đã nghiền: "Rõ ràng hồi nhỏ cũng mờ nhạt như tôi mà, sao giờ lại được chào đón hơn tôi nhiều vậy nhỉ?"
Tùy Ngưỡng không nói gì, Giang Tứ lại như sực nhớ ra gì đó, giọng nói pha lẫn tiếng cười: "Lúc cậu mới quen Tạ Mân cậu ấy cũng không cao nhỉ?".
"Hồi đó cậu ấy thầm mến một đàn chị, đàn chị đó lại gửi thư tình bị cậu từ chối, cậu ấy nghĩ cậu lừa tình người ta nên chạy qua đánh nhau với cậu," Giang Tứ bật cười: "Cậu còn nhớ không?".
"Ừ, vẫn nhớ." Tùy Ngưỡng cũng cười theo.
Tạ Mân xấu hổ không chịu nổi. Chuyện này đã được xếp vào một trong mười ký ức Tạ Mân không muốn nhớ lại nhất trong đời rồi, bây giờ cậu chỉ muốn cho tên Giang Tứ kia uống thuốc câm ngay lập tức, câm hai mươi bốn giờ, câm đến khi Tùy Ngưỡng rời khỏi Dư Hải.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!