Chương 42: (Vô Đề)

Mưa dần tạnh hẳn, Tạ Mân ăn no xong bèn tựa vào ghế nghỉ ngơi.

"Tối nay sếp Tạ có kế hoạch gì không?" Tùy Ngưỡng hỏi.

Tạ Mân nói "Không có", Tùy Ngưỡng mới bảo anh có một người bạn mới mở resort suối nước nóng ở ngoại ô Dư Hải, hỏi Tạ Mân muốn tới đó qua đêm không.

Để tránh bố mình, Tùy Ngưỡng vừa đến Tạ Mân đã tắt tiếng điện thoại rồi, chỉ cần có chỗ khuây khỏa hắn đều thấy được cả. Hắn lười lái xe nên đổi chỗ cho Tùy Ngưỡng, nhìn Tùy Ngưỡng mở chỉ đường.

Resort nằm gần công trình dưỡng lão hôm qua hắn đi, mấy năm nay xây đường xong, tình hình phát triển ở vùng núi đó rất tốt, không ít dự án lớn được xây ở đó.

Tạ Mân lười biếng ngả người, nhìn cây cối xanh mướt còn vương hơi nước bên đường lướt qua trước mắt, tâm trạng thư thả hơn nhiều.

Hắn mở đài, nghe tin buổi trưa ở thành phố Dư Hải.

"Những ngày gần đây, cảnh sát đã điều tra được hai vụ buôn lậu đồ cổ tại cảng số ba thành phố," giọng nữ biên tập viên vang lên: "Đáng chú ý là không có dấu vết nào để tìm kiếm nguồn gốc những món đồ này, hiện vẫn chưa lần ra được xuất xứ của chúng. Các chuyên gia nghi ngờ đã có một ngôi mộ chưa được phát hiện bị trộm. Hiện cảnh sát tập hợp manh mối từ toàn dân, nếu có manh mối liên quan, vui lòng liên hệ…".

Tạ Mân ngáp một cái, sau đó thảo luận với Tùy Ngưỡng: "Cậu nghe chưa? Nghe nói là tượng gốm với tranh đá thời Đông Hán được đấu giá cao ở chợ đen, chưa chuyển đi được đã bị tóm rồi".

Lúc Tạ Mân mang tranh của Tùy Ngưỡng đến cho Thi Thiện đã nghe được chuyện này.

Thi Thiện nói vốn hành động của đám buôn lậu rất bí mật, nhưng giống như trời định sẵn vậy, thể tích của tranh đá quá lớn, bốn góc nhọn cứa rách hộp gói. Lúc vận chuyển phần đá lộ ra ngoài hộp giấy, có công nhân ngoài bến tàu nhìn thấy, thấy không bình thường bèn lén báo cảnh sát.

Cảnh sát điều tra thu lại bức tranh đá, tiện đà kiểm tra hết hàng hóa trên vài bến tàu khác, phát hiện thêm hai bức tượng gốm được trộn lẫn vào tàu hàng.

Dạo này Tùy Ngưỡng bận rộn, không biết nhiều về chuyện này.

Tạ Mân ngồi mãi cũng chán, bèn kể cho Tùy Ngưỡng nghe từ đầu tới cuối. Không hiểu sao Tùy Ngưỡng nghe xong lại cười, khen Tạ Mân có khiếu kể chuyện, còn hỏi hắn có thể kể thêm mấy chuyện nữa không.

Hai người nói chuyện một lát thì cũng đến nơi.

Resort nằm giữa lưng chừng núi, từ cổng vào vẫn phải lái xe thêm một lúc nữa. Hai người vào sảnh chính đặt phòng, Tạ Mân mua quần áo để tối thay rồi hai người được nhân viên dẫn về chỗ ở.

Trong resort phần lớn là những căn biệt thự có suối tắm riêng. Tạ Mân vừa vào phòng đã nằm lên sô pha, hắn mở điện thoại ra xem, thấy bố mình và cấp dưới đều từng gọi điện, nhắn tin cho hắn.

Tạ Mân chỉ xem tin nhắn của Trì Nguyên và Đàm Tư Thần, nội dung toàn là thông tin về những công việc không quan trọng và lịch trình của hắn. Xem xong, Tạ Mân quẳng điện thoại sang bên cạnh, chợp mắt một lát.

Tùy Ngưỡng đến bên cạnh, cúi người xoa mặt hắn, hỏi: "Vui hơn chút nào chưa?".

"Có không vui đâu." Tạ Mân nhắm mắt cãi.

Ngón tay Tùy Ngưỡng chạm vào lông mi làm hắn thấy hơi ngứa, sau đó hắn nghe Tùy Ngưỡng gọi "Thỏ con".

Tùy Ngưỡng gọi "Thỏ con" nghe còn quá đáng hơn "Học sinh tiểu học" nữa. Tạ Mân vừa định mở mắt ra mắng anh thì Tùy Ngưỡng đã hôn hắn. Cái hôn của Tùy Ngưỡng luôn khiến Tạ Mân thấy mình được trân trọng, nghiêm túc hơn lúc nói chuyện nhiều, như thể nụ hôn của anh chất chứa niềm yêu thích khó nói thành lời.

Tạ Mân cảm giác mình biết chuyện này.

Gió trong núi ấm áp thổi vào qua tấm rèm cửa, mang theo cả cái ẩm ướt của mưa và hương thơm của lá.

Vốn Tạ Mân là người không nhiều nhu cầu, cũng không hiểu tại sao Tùy Ngưỡng đi đâu cũng mang mấy thứ này. Gió điều hòa mát lạnh hòa lẫn cùng gió núi nóng ẩm. Tạ Mân không muốn kêu thành tiếng, sợ bị người khác nghe thấy. Nhưng Tùy Ngưỡng làm khỏe quá, lại sành sỏi hơn Tạ Mân nhiều, dỗ dành Tạ Mân quên hết nguyên tắc, nói cả những lời mà hắn còn chưa nghe bao giờ.

Quấn quýt trong phòng đến tận tối, Tạ Mân vẫn không được nghỉ ngơi trong trung tâm điều dưỡng nước nóng.

Tám, chín giờ tối, Tùy Ngưỡng gọi khách sạn mang cơm lên. Tạ Mân ăn được mấy miếng lại mơ màng nằm lên giường, không bao lâu sau, Tùy Ngưỡng cũng đến cạnh hắn. Tay Tùy Ngưỡng nóng rực đặt lên eo Tạ Mân, Tạ Mân đẩy anh, anh vừa mới lại gần dán lên môi Tạ Mân thì điện thoại đặt đầu giường đổ chuông.

Tùy Ngưỡng hôn Tạ Mân thêm một lúc mới chịu nghe điện thoại.

Tạ Mân đã mệt đến gần ngủ rồi, bỗng nhiên hắn nghe thấy Tùy Ngưỡng nói: "Anh chắc chắn Ngô Tuệ chưa lên tàu?". Cơn buồn ngủ của hắn biến mất ngay lập tức, Tạ Mân mở mắt ra, thấy Tùy Ngưỡng cũng đang nhìn mình, sau đó Tùy Ngưỡng mở loa ngoài. Thám tử tư Trần Liêu nói: "Tôi điều tra hết các chuyến trong hai tuần qua rồi, cả danh sách mua vé thời gian tới nữa, đều không có Ngô Tuệ.

Tìm đến đồng hương của bà ấy thì được bảo mẹ cô ấy đã qua đời nhiều năm rồi".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!