Tùy Ngưỡng ít nằm mơ, nhưng trong hai mươi bốn tiếng từ khi con thỏ LEGO mà đứa cháu bỏ quên ở nhà anh biết nói, anh đã mơ ba, bốn giấc khác nhau.
Có cơn ác mộng anh thấy mình đi trên dây thép, bên dưới là đại dương mênh mông đang sủi bọt.
Có giấc mơ chỉ toàn là hồi ức, anh mớ thấy Tạ Mân mặc chiếc áo gió màu đen, lên xe giữa cơn mưa đêm ở Dư Hải, thư ký Trì Nguyên che ô cho hắn.
Có những giấc mơ đen kịt không có hình ảnh, những lời Tạ Mân từng nói với anh vang vọng trong cơn mơ, không có câu nào mãnh liệt quá mức, chỉ là những đoạn đối thoại thường ngày, đứt quãng mà anh có thể nhớ được.
Ví dụ như "đưa bút cho tôi", "tan học xong cậu đi đâu thế", "nhưng tôi muốn đón cậu mà" cùng với "gì tôi cũng ăn được hết".
Sau đó máy bay hạ cánh, Tùy Ngưỡng tỉnh dậy, anh vừa mở mắt đã cúi xuống nhìn chú thỏ LEGO bằng nhựa hồng ngoan ngoãn nằm trong tay mình, cơ thể chú thỏ ấm nóng vì bị anh cầm quá lâu.
Men say của Tùy Ngưỡng đã tan gần hết, chẳng qua vẫn còn hơi chóng mặt.
Thật ra chẳng mấy khi Tùy Ngưỡng say đến mức mất kiểm soát, tối nay anh cũng không say, chẳng qua anh muốn Tạ Mân chú ý đến mình nên mới bất chấp hoàn cảnh, mượn men rượu trêu chọc chú thỏ trong tay.
Máy bay đỗ cạnh cầu ống lồng, không bao lâu nữa hành khách sẽ được xuống máy bay. Ngoài cửa sổ là màn đêm tĩnh lặng trùm lên sân bay Dư Hải.
Tùy Ngưỡng cầm chú thỏ lên, nhìn vẻ mặt hào hứng và khoa trương của chú thỏ LEGO màu hồng nhạt, sau đó vặn chân thỏ.
Trông chú thỏ như không có sự sống, cũng không phát ra tiếng động nào, nhưng chân nó bỗng giơ ra đá anh một phát rồi lại rụt về như lò xo. Sức đá cũng giống như lúc trước Tạ Mân tức giận đẩy anh vậy, thật ra là không đau, nhưng hình như cũng hơi đau.
May mà có cử động, hẳn không phải là ảo giác. Tùy Ngưỡng nghĩ vậy.
Anh yên tâm thả lại bé thỏ vào túi.
Vì là chuyến bay cá nhân ngắn nên Tùy Ngưỡng chỉ bảo cấp dưới để trống lịch trình, không dẫn họ theo, anh xách chiếc túi du lịch lên rồi xuống máy bay.
Giang Tứ mặc một chiếc hoodie thể thao màu xám, tay đút túi quần, đợi anh ở lối ra. Không biết anh có nhìn nhầm không, Tùy Ngưỡng cảm giác Giang Tứ không vui lắm.
Tùy Ngưỡng gọi Giang Tứ, cậu ta hơi mỉm cười đi qua: "Tối nay ông bô tôi thấy cậu lên bản tin, ngưỡng mộ lắm, mắng tôi suốt cả bữa cơm".
"May mắn thôi," Tùy Ngưỡng giải thích: "Chúng tôi vừa xây dựng một dây chuyền sản xuất mới, tiện để làm khảo sát".
Hai người xuống bãi đỗ xe của sân bay, Giang Tứ nói đời sống về đêm của cậu ta phong phú, ngủ rất muộn, giờ này mới là lúc buổi tối của cậu ta bắt đầu thôi, cậu ta mời Tùy Ngưỡng đi ăn đêm rồi đi uống, nhưng Tùy Ngưỡng từ chối khéo.
Một là đã muộn lắm rồi, anh ngại làm phiền Giang Tứ, hai là có một bé thỏ đã ở trong túi anh cả ngày trời.
Hai người nói chuyện vài câu, Tùy Ngưỡng nhận ra Giang Tứ có vẻ bồn chồn, như có tâm sự gì đó. Xuống đến hầm gửi xe, không còn mấy ai xung quanh nữa Giang Tứ mới không nhịn được, bảo: "Tùy Ngưỡng, không biết cậu đã nghe chuyện gì về Tạ Mân chưa?".
"Chưa," Tùy Ngưỡng cảm giác bé thỏ trong túi áo mình cử động, anh bình tĩnh hỏi: "Cậu ấy làm sao?".
"Cậu ấy…" Giang Tứ có vẻ ngập ngừng, ngó nghiêng xung quanh: "Lên xe rồi nói".
Sau khi lên xe, Giang Tứ không tiếp tục chủ đề vừa rồi luôn mà như đang suy nghĩ. Cậu ta yên lặng lái xe ra khỏi hầm, đi một quãng rồi mới nhắc đến Tạ Mân.
"Tôi nói với cậu rồi nhỉ, cái hôm Tạ Mân hẹn tôi đi đánh bóng xong cho tôi leo cây ấy." Giọng cậu ta rất thấp. Giang Tứ là người hướng ngoại, Tùy Ngưỡng nhớ mình chưa từng thấy cậu ta trầm lắng như lúc này.
"Ban đầu thư ký của Tạ Mân, Trì Nguyên nói là cậu ấy đi họp, tôi gọi vào số riêng cũng không nghe, gọi cho Trì Nguyên thì anh ta lại bảo cậu ấy đi công tác gấp rồi, bận lắm. Nhưng Tạ Mân không phải kiểu người đã thất hẹn với tôi mà mấy ngày sau vẫn không gọi lại, vậy nên tôi hơi lo".
Trong xe rất tối, Tùy Ngưỡng nghiêng đầu quan sát Giang Tứ, Giang Tứ thì nhíu mày nhìn đường: "Chiều nay có một người bạn làm truyền thông nói với tôi hình như Tạ Mân bị tai nạn".
"Cậu ta nói Tạ Mân đang nằm viện, ca phẫu thuật thành công mà cậu ta cũng không bị thương nặng, nhưng mãi không tỉnh lại, nhiều người biết lắm, giờ cũng sắp không ém được tin nữa nên tôi mới dám nói với cậu".
"Có ai đang ém tin à?" Tùy Ngưỡng hỏi.
"Chắc là người nhà cậu ấy đấy," Giang Tứ dừng một lát, ậm ờ nói: "Sợ ảnh hưởng giá cổ phiếu, không muốn công khai".
Tùy Ngưỡng "ừ" một tiếng, thò tay vào túi áo sờ chú thỏ LEGO.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!