Chương 37: (Vô Đề)

Nằm lên giường, Tạ Mân bắt đầu trằn trọc mất ngủ, hắn cảm giác như mình nhỏ lại mười tuổi, hệt như một cậu học sinh khốn đốn trong mối tình đầu. Rõ ràng Tùy Ngưỡng cũng chỉ hôn trán hắn rồi chúc ngủ ngon thôi, không làm chuyện gì dư thừa cả.

Họ không xác định quan hệ, Tạ Mân không biết Tùy Ngưỡng nghĩ gì cũng không muốn hỏi anh trước, sợ mình nhận được câu trả lời mình không muốn, lại giẫm vào vết xe đổ.

Nhưng ở cùng Tùy Ngưỡng lại làm Tạ Mân cảm nhận được niềm vui chưa từng có, tựa như thế giới chợt bừng sáng, cuộc sống cũng không còn tồi tệ như trước.

Tạ Mân chìm vào giấc ngủ cùng rung động và ngờ vực, sáng hôm sau, hắn mơ màng xuống phòng khách, vừa hay bắt gặp Tùy Ngưỡng mới từ phòng gym bên dưới về.

"Dậy rồi à?" Tùy Ngưỡng hỏi hắn.

Cách ăn mặc của Tùy Ngưỡng, giọng nói của Tùy Ngưỡng, tất cả đều như anh đã sống cùng Tạ Mân rất nhiều năm vậy. Tạ Mân quyến luyến, cũng cảm giác như mình vẫn còn ngủ mơ, là giấc mơ mà nếu hắn gặp phải mấy tháng trước, hắn sẽ rất khó chịu khi ngủ dậy. Hắn khó chịu vì người hắn không muốn nhắc đến lại xuất hiện trong mơ, tiếp đến là khó chịu vì mình, chắc chắn là tại hắn nghĩ lung tung nhiều quá nên mới mơ như vậy.

Giá vẽ vẫn nằm bên cửa sổ, trên giá kẹp bức tranh thỏ con Tùy Ngưỡng vẽ hôm qua. Tạ Mân mơ màng "Ờ" một tiếng rồi vào phòng ăn.

Uống mấy ngụm cà phê xong Tạ Mân cũng tỉnh hơn, hắn nghe Tùy Ngưỡng nói cuộc sống chạy qua chạy lại hai thành phố của anh phải dừng mấy hôm rồi, anh phải về Viên Cảng trao đổi lần cuối và xác nhận một vụ hợp tác.

"Ký hợp đồng xong tôi có hai ngày nghỉ," Tùy Ngưỡng hỏi hắn: "Thứ bảy sếp Tạ vẫn đi công tác à?".

Tạ Mân nhìn anh, kiêu ngạo nói: "Chắc là không đi nữa." Nhưng nghĩ đến chuyện Tùy Ngưỡng được nghỉ hai ngày, hắn lại oán trách: "Nhưng tôi không được nghỉ".

Có lẽ vì Tạ Trình bỏ lại tất cả ở Dư Hải để đến Viên Cảng cùng bạn gái mà bố hắn tức giận lắm, ngày nào cũng bới móc Tạ Mân, tham dự bữa tiệc nào cũng muốn kéo Tạ Mân theo, làm hắn chẳng được yên ổn chút nào.

"Tôi muốn bãi công!" Tạ Mân nói bừa.

Tùy Ngưỡng mỉm cười nhìn hắn, chần chừ một lát rồi nói: "Vậy tôi thuê luật sư giúp cậu".

Tạ Mân lại không nói gì nữa.

Ăn sáng xong hai người đều phải lên đường, bước tới trước cửa, Tạ Mân vừa đặt tay lên nắm cửa thì cảm nhận được sức nặng tì lên phía sau. Tùy Ngưỡng ôm hắn từ phía sau, vòng tay quanh eo hắn, áo khoác của hai người dán chặt vào nhau, là một cái ôm mạnh mẽ và bồng bột, chẳng được lên kế hoạch trước.

Sự gần gũi khiến hơi thở của Tùy Ngưỡng trở nên rõ ràng, đầu óc Tạ Mân rối bời, hắn nghe Tùy Ngưỡng nói: "Hẹn gặp cậu cuối tuần".

Tạ Mân đáp "Ừ", Tùy Ngưỡng mới buông hắn ra. Lẽ ra Tạ Mân phải mở cửa đi làm, nhưng hắn lại quay lại, nhìn gương mặt đang giả vờ bình tĩnh của Tùy Ngưỡng, sau đó hắn cũng giả vở bình tĩnh ngẩng đầu lên, chạm vào môi Tùy Ngưỡng, nói "Cuối tuần nhé".

Tạ Mân và Tùy Ngưỡng đứng trước cửa, trao nhau một nụ hôn "không rõ lý do" dài mấy phút. Khi Tạ Mân lên xe sắp đến công ty rồi, mặt hắn vẫn còn đỏ.

Tùy Ngưỡng về Viên Cảng ba ngày, Tạ Mân cũng liên tục đọc tin về Tùy Ngưỡng trong mớ công việc bận rộn.

Tùy Ngưỡng đàm phán vụ hợp tác có khoản vốn đầu tư lớn nhất Viên Cảng mấy năm gần đây, gần như ngày nào cũng có báo đưa tin về tiến độ. Trước đây Tạ Mân cứ thấy tên Tùy Ngưỡng là tự động ẩn đi, không mở ra bao giờ. Nhưng giờ không hiểu vì sao bài báo nào hắn cũng phải mở ra đọc, rồi mới có thể tiếp tục nhận một ngày ít nhất năm cuộc điện thoại từ bố hắn.

Chiều thứ sáu, bức tranh hắn nhờ trợ lý thuê người lồng giúp đã xong xuôi, trợ lý chụp ảnh cho hắn xem, bé thỏ hồng mặc đồ đen được lồng trong chiếc khung màu trắng, trông "Tây" hơn nhiều. Tạ Mân nghĩ có lẽ vì mình có "filter" với Tùy Ngưỡng nên hắn mới thấy bức tranh này có thể giả làm tác phẩm của họa sĩ dẫn đầu trào lưu rồi, rất hợp treo trong phòng khách.

Tùy Ngưỡng ký hợp đồng xong lúc ba giờ, ba giờ mười phút gọi cho Tạ Mân. Anh nói nếu tiệc mừng kết thúc sớm anh sẽ về Dư Hải, nhưng nếu có về chắc cũng sẽ hơi muộn, bảo Tạ Mân đừng chờ anh.

Tạ Mân nghĩ Tùy Ngưỡng tự đề cao mình quá, bèn ra vẻ ngầu lòi, nói: "Cậu nghĩ thiếu gia đây đợi cậu về à?". Tùy Ngưỡng không nói gì, hắn lại nói: "Được rồi, tôi biết rồi".

Cúp điện thoại, Tạ Mân ký một văn bản rồi vào họp cùng mấy quản lý cấp cao, thảo luận chuyện điều chỉnh nhân sự.

Khi cuộc họp gần kết thúc, Tạ Mân nhìn danh sách trên tay, bộ phận thu mua có một nhân viên tên "Trác Bình Bình". Bỗng chốc, cái tên từng gọi cho Tùy Ngưỡng nảy ra trong đầu hắn.

Tùy Ngưỡng nói cô là PT, nhưng không hiểu sao Tạ Mân lại thấy không đúng lắm, bèn chú ý đến chuyện này.

Ăn uống qua loa ở công ty xong, Tạ Mân tăng ca như mọi ngày, đến khi hoàn thành hết công việc bố hắn giao thì đã chín giờ hơn.

Hắn chuẩn bị tan làm, nhưng ngẩn ngơ nhìn màn hình máy tính một lúc thì lại nhớ đến Trác Bình. Mở trang tìm kiếm ra, hắn gõ bốn chữ "Trác Bình thể hình".

Từ khóa này chỉ ra một vài bài báo, Tạ Mân đọc từng kết quả, toàn là tin cô Trác gì đó Bình tố cáo phòng tập thể hình trừ số buổi giả dối, không tìm thấy thông tin của PT nào cả.

Đọc hết mấy trang, không thu hoạch được thông tin gì. Tạ Mân nghĩ hồi, lại xóa chữ đi, gõ "Trác Bình Viên Cảng", sau khi trang web tải lại, kết quả đầu tiên là bài báo về chuyên gia Tâm lý học Viên Cảng Trác Bình nhận được giải thưởng chủ nghĩa nhân đạo xuất sắc quốc tế nào đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!