Tạ Mân vẫn choáng váng, hắn nhắm mắt lại, giữ cánh tay Tùy Ngưỡng, sau đó vòng tay ôm anh. Đầu óc Tạ Mân rối mòng mòng, hắn hôn anh trong sự mơ màng và e lệ.
Hắn cảm giác say rượu chẳng phải chuyện gì hay ho hết, cực kỳ buồn ngủ, nhưng hắn không muốn dừng lại. Cơ thể Tùy Ngưỡng nóng hầm hập, cơ bắp rắn rỏi. Không biết ai đụng vào giá áo làm nó chao đảo, suýt thì đổ. Tùy Ngưỡng buông Tạ Mân ra đỡ giá áo, nụ hôn ướt át cũng rời xa bờ môi Tạ Mân.
Tạ Mân thở dốc, hắn mở to mắt nhìn Tùy Ngưỡng.
Tùy Ngưỡng ngẩn ra vài giây, sau đó dời mắt đi như trốn tránh. Anh nhặt con thỏ dưới đất lên đút lại vào túi áo khoác trên giá. Tạ Mân im lặng nhìn anh, cảm giác mê man đã đỡ hơn đôi chút, hắn hỏi: "Tùy Ngưỡng, cậu làm gì thế?".
Căn nhà sáng trưng, nhưng Tạ Mân vẫn khó mà tập trung nhìn được một chỗ, hắn chăm chú quan sát Tùy Ngưỡng, hỏi: "Cậu vừa mới làm gì thế?".
Tùy Ngưỡng không lại gần hắn, hắn bèn lảo đảo lại gần Tùy Ngưỡng, sau đó bắt lấy cánh tay anh, tuyên bố: "Tôi phải bắt cậu".
Cảm giác nặng nề tội lỗi của Tùy Ngưỡng nhẹ đi phần nào, anh bật cười, nói: "Cảnh sát Tạ, tôi phạm tội gì thế?".
"Thì…" Tạ Mân im lặng suy nghĩ, người hắn hơi chao đảo, Tùy Ngưỡng phải đỡ eo hắn, nói "Cẩn thận". Cơ thể Tùy Ngưỡng rất thoải mái, Tạ Mân thích lắm, hắn vùi mặt vào vai Tùy Ngưỡng, bảo: "Ngủ thôi".
"…" Một lát sau, khi hắn sắp ngủ rồi, hắn lại nghe Tùy Ngưỡng hỏi: "Tạ Mân này, mai ngủ dậy cậu có nhớ chuyện lúc say rượu không?".
Tạ Mân ngẩng đầu, định thanh minh là mình không say rượu, nhưng môi hắn lại vô tình quệt qua mặt Tùy Ngưỡng. Hắn nhìn đôi mắt mình yêu thích của Tùy Ngưỡng, nhìn sống mũi và xương lông mày mà hắn rất thích. Tạ Mân cảm giác đây là một thời khắc rất đẹp để chìm vào giấc ngủ, hắn muốn đêm nay dừng lại ở cảnh tượng này, bèn ôm lại Tùy Ngưỡng, yên lặng thiếp đi.
Sáng hôm sau, tiếng chuông điện thoại của Trì Nguyên đánh thức Tạ Mân, hắn có một hoạt động phải tham gia lúc chín giờ.
Cúp máy xong, hắn ngồi dậy, đầu Tạ Mân đau như vừa thức trắng đêm. Hắn kéo chăn ra, cúi đầu nhìn, nhận ra tối qua mình say tới vậy mà cũng biết thay đồ ngủ cơ đấy.
Tạ Mân vào phòng tắm, khi nước xối từ trên vòi hoa sen xuống, hắn mới chợt nhớ lại vài hình ảnh đứt quãng.
Sau khi về nhà, hắn đòi Tùy Ngưỡng đưa thỏ LEGO cho hắn, nhất quyết cởi đồ của thỏ con như phát điên, sau đó sờ mó Tùy Ngưỡng lung tung, cuối cùng còn hôn Tùy Ngưỡng, hai người hôn nhau quấn quýt khó rời.
Hắn không dám chắc những hình ảnh này là thật hay giả, nhưng nghĩ vậy thôi cũng đủ để hắn tỉnh táo lại ngay tắp lự.
Xuống dưới tầng, Tùy Ngưỡng vẫn chưa đi, đang ngồi cạnh bàn ăn.
Anh có xuất hiện trong hình ảnh trong đầu Tạ Mân, hắn bèn ngồi xuống bàn, uống một ngụm nước cam, không nói gì.
Nắng sớm Dư Hải rọi qua cửa sổ, chiếu lên nửa mặt bàn ăn, rọi xuống sàn nhà, thành phố bên ngoài cửa sổ với những tòa nhà cao tầng mọc san sát nhau, dấu hiệu mùa xuân sắp về tràn ngập khắp thành phố.
"Cậu thấy ổn không?" Tùy Ngưỡng bỗng hỏi: "Tỉnh rượu có thấy khó chịu không?".
Tạ Mân sững người, nói: "Tàm tạm".
Thái độ của Tùy Ngưỡng tự nhiên tới nỗi Tạ Mân phải nghi ngờ trí nhớ của mình. Nếu hắn thật sự cưỡng hôn Tùy Ngưỡng mà Tùy Ngưỡng không nói, vậy tốt nhất là hắn cũng không nói.
Nhưng Tạ Mân không giỏi giữ chuyện trong lòng lắm, hắn sợ mình không hỏi thì cả ngày chỉ nghĩ đến chuyện này thôi, không làm được gì khác. Vậy nên còn chưa uống hết nước cam hắn đã không nhịn được nữa, hỏi: "Hôm qua tôi có làm chuyện gì không hay không?".
"Ừ," Tùy Ngưỡng trả lời: "Cậu nói muốn bắt tôi".
"…Hả, tại sao?" Câu trả lời của anh nằm ngoài dự đoán của Tạ Mân.
"Tôi cũng muốn biết đấy," Tùy Ngưỡng cười: "Cảnh sát Tạ chưa nói tội của tôi đã ngủ mất rồi".
Tạ Mân nhìn anh vài giây, hỏi: "Vậy tôi tự thay quần áo à?".
"Tôi thay giúp cậu, nếu sếp Tạ muốn cảm ơn thì tối thứ bảy tôi rảnh, có thể đi ăn." Biểu hiện thoải mái của Tùy Ngưỡng đánh tan một vài nghi ngờ trong lòng Tạ Mân.
"Cũng được," Tạ Mân nghĩ hồi, nói: "Tối thứ bảy tôi đi công tác".
Tùy Ngưỡng hỏi hắn "Đi đâu?", Tạ Mân thấy anh mắc câu mới đắc chí bảo: "Chưa nghĩ ra". Tùy Ngưỡng nghe vậy cũng cười theo.
Ăn sáng xong Tạ Mân chuẩn bị xuống dưới, ra đến cửa, hắn trông thấy giá áo, một vài hình ảnh khiến tim hắn loạn nhịp lại xuất hiện trong đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!