Chương 34: (Vô Đề)

Tạ Mân ngủ một giấc, khi tỉnh dậy đã trở lại phòng bệnh quen thuộc. Có điều không có cảm giác cô đơn mãnh liệt như mấy lần trước nữa, bởi Tùy Ngưỡng đã đến bệnh viện Nhân Sơn từ lúc nào.

Trời vẫn chưa sáng, chỉ có một màu xám bao trùm cả căn phòng, tối tăm, tĩnh lặng, điều dưỡng viên ngồi đối diện hắn, thở nhẹ đến không thể nghe rõ.

Tùy Ngưỡng đứng trong góc tối hành lang nối liền ra phòng khách, trông như một pho tượng điêu khắc cao lớn, khoảng cách giữa hai người xa đến lạ thường, đến nỗi ban đầu Tạ Mân không chú ý tới anh.

Tạ Mân tỉnh dậy, hắn thấy đầu mình nặng nề, chóng mặt, không nhìn rõ thứ gì, cả cổ họng và dạ dày đều có một cảm giác bỏng rát rất rõ ràng. Hắn cau mày muốn chống người dậy, Tùy Ngưỡng cũng lập tức ra khỏi bóng tối. Lúc này Tạ Mân mới phát hiện còn có một người khác trong phòng.

"Tôi đỡ cậu." Tùy Ngưỡng nói.

Tùy Ngưỡng đỡ tay phải sau lưng hắn, tay trái thì nắm cổ tay Tạ Mân qua lớp áo bệnh nhân. Tạ Mân cảm nhận được nhiệt độ thuộc về con người ở Tùy Ngưỡng, ấm nóng, khiến Tạ Mân đang khó chịu cũng an tâm phần nào.

Điều dưỡng viên cũng đi qua ấn nút nâng giường, hỏi hắn: "Anh Tạ, anh có cần mở đèn không?".

Tạ Mân nói "Được", điều dưỡng viên bèn mở đèn trần. Nhưng không ngờ chỉ với ánh đèn như vậy thôi cũng khiến Tạ Mân thấy chói mắt quá mức. Hắn thấy mắt mình đau nhói, vội vàng nhắm tịt lại, ánh đèn sáng rực bên ngoài mí mắt, hắn nghiêng người lại gần Tùy Ngưỡng, không kịp nghĩ nhiều mà vùi mặt vào lòng anh.

"Tạm tắt đi đã." Tùy Ngưỡng ôm hắn, nói với điều dưỡng viên.

Giọng Tùy Ngưỡng vang lên ngay trên đầu Tạ mân, Tạ Mân chưa khỏi hẳn bệnh, vẫn cực kỳ khó chịu, vô cùng yếu ớt, hắn lưu luyến độ ấm của Tùy Ngưỡng như một thói quen, tạm mất đi năng lực giữ khoảng cách và sự lễ nghĩa.

Nằm viện hai ngày, Tạ Mân cũng khỏe hơn đôi chút.

Bố hắn có đến thăm một lần, lúc đó Tùy Ngưỡng đang đi làm, không ở phòng bệnh. Bố hắn bảo cảnh sát đang điều tra nhân viên đưa cơm của bệnh viện, mà sau khi nhân viên đưa cơm đó giao suất ăn kia cho Tạ Mân thì đã nghỉ việc, tạm thời vẫn chưa biết hắn ta đã đi đâu. Thông tin cá nhân của hắn ta ở bệnh viện là giả, nhưng độ chân thật của nó lại khiến người ta càng thêm nghi ngờ.

"Nghe nói mấy hôm nay con với Tùy Ngưỡng thân thiết lắm," bố hắn nhướng mày, dạy bảo: "Cuối cùng cũng biết kiếm mấy đứa bạn có ích mà chơi rồi. Nay đã khác xưa, dạo này nó làm rất nhiều việc ở Dư Hải, con cứ củng cố tình bạn cho chắc chắn, kiểu gì sau này cũng được lợi không ít".

Tạ Mân đang uống nước, hắn đờ đẫn ngồi nghe, không phản ứng lại, sau đó bảo điều dưỡng viên và cấp dưới ra ngoài trước, thuật lại sơ qua cho bố hắn về vấn đề trong công trình mà hắn phát hiện ra. Bố hắn nhíu mày, đồng ý sẽ về công ty điều tra.

Chiều hôm đó, Tùy Ngưỡng đến đón hắn xuất viện.

Hôm nay Dư Hải lại không có nắng, Tạ Mân ra khỏi khu nội trú, gió lạnh làm hắn nhức cả đầu.

Nhìn bầu trời âm u ngoài cửa sổ, Tạ Mân đan hai tay lại, sưởi ấm ngón tay.

Tùy Ngưỡng nhìn hắn mấy lần, nói: "Tạ Mân, nếu cậu không để bụng…" Giọng nói và động tác của anh đều có vẻ ngập ngừng, anh vươn tay ra chạm vào đầu ngón tay Tạ Mân, sau đó dùng cả hai tay bọc lấy tay hắn.

Tay Tùy Ngưỡng thật sự rất nóng, anh làm cái sưởi tay không mấy thường gặp giữa bạn bè với nhau trở nên vừa tự nhiên và có giới hạn. Tạ Mân vẫn mơ màng, chưa tìm được cách từ chối thì Tùy Ngưỡng đã sưởi ấm tay hắn rồi.

Tùy Ngưỡng ở một căn aparthotel rất gần công ty Tạ Mân, đó là một căn gồm hai tầng. Phòng Tạ Mân ở tầng trên, còn anh ở tầng dưới. Tùy Ngưỡng còn thuê một công ty vận chuyển gọi điện với Tạ Mân, chuyển những thứ nhu yếu phẩm đến chỗ anh.

Trì Nguyên nhận được tin nhắn của Tạ Mân, đến tìm hắn, lúc thấy Tùy Ngưỡng, hắn ta thoáng có vẻ ngạc nhiên.

Tạ Mân không biết phải giải thích thế nào bèn không giải thích luôn, chỉ bảo Trì Nguyên lên gác cùng mình, bàn chuyện công việc.

Sau khi ở chung với Tùy Ngưỡng, Tạ Mân phát hiện mình không gò bó như trong tưởng tượng.

Thực tế thì Tùy Ngưỡng không hay gặp hắn lắm. Tùy Ngưỡng bận hơn Tạ Mân nhiều, phải chạy qua chạy lại giữa Dư Hải và Viên Cảng, họ gặp nhau nhiều nhất là vào giờ ăn sáng. Tùy Ngưỡng thường xuyên trở lại Dư Hải lúc nửa đêm, sau khi kết thúc công việc ở Viên Cảng, buổi sáng thì làm việc tại Dư Hải, chiều lại về Viên Cảng.

Lần đầu tiên Tạ Mân ngủ dậy xuống tầng thấy Tùy Ngưỡng, hắn ngạc nhiên lắm, hỏi anh đến lúc nào, thời gian mà Tùy Ngưỡng nói ra muộn tới mức Tạ Mân cũng nghĩ mình chưa đủ cố gắng làm việc.

Dần dần, Tạ Mân cũng quen với việc xuống tầng thấy Tùy Ngưỡng đang ăn sáng. Đầu bếp Tùy Ngưỡng thuê nấu ăn ngon lắm, Tạ Mân ở đây nửa tháng mà đã lấy lại được ít cân, trông không còn gầy gò leo kheo nữa.

Bố hắn đã thuê chuyên gia điều tra dự án có vấn đề mà hắn nói, cuối cùng tra ra giám đốc tài chính của dự án. Hắn ta làm hợp đồng giả, đút túi hai khoản công nhân lúc Tạ Mân nằm viện, không có ai giám sát, quản lý dự án. Nhưng lại không thừa nhận mình có liên quan đến nhân viên đưa cơm của bệnh viện.

Manh mối tới đây thì đứt đoạn.

Một tối giữa tháng ba, Giang Tứ rủ Tạ Mân đi ăn, rủ thêm cả mấy người bạn khác mà Tạ Mân quen biết, có cả nam, cả nữ.

Giang Tứ gọi món toàn là nghĩ cho sức khỏe của Tạ Mân, mấy người bạn khác uống canh sâm, vừa uống vừa bàn tán đã lâu lắm rồi mình không ăn bữa nào "healthy" thế này. Cuối cùng, một người bạn nọ không nhịn được nữa, gọi phục vụ mở mấy chai rượu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!