Chương 33: (Vô Đề)

Lần này trở lại thỏ con, Tạ Mân phát hiện hình như Tùy Ngưỡng có gì đó khác lạ. Nhưng Tùy Ngưỡng cư xử rất tự nhiên, Tạ Mân chỉ có thể âm thầm để ý nhiều hơn, không hỏi nhiều.

Hôm sau thức dậy, hắn thấy hơi lo lắng, Tùy Ngưỡng hỏi hắn có muốn đi xem công ty mới của mình không, Tạ Mân đồng ý, Tùy Ngưỡng bèn đút hắn vào túi áo rồi ra ngoài.

Trong mấy hôm ôm bệnh làm việc trước đó, Tạ Mân từng nghe tin công ty Cổ phần Nam Viên mua lại một doanh nghiệp chế tạo thang máy ở Dư Hải. Công ty của Tạ Mân làm về bất động sản là chính, khác ngành với Tùy Ngưỡng nên hắn cũng không biết nhiều.

Sau khi lên xe, Tùy Ngưỡng bỏ Tạ Mân ra đặt lên tay. Tạ Mân ngẩng đầu nhìn bóng dáng những tòa nhà cao tầng ngoài cửa sổ, vất vả nhận biết đường đến công ty mới của Tùy Ngưỡng.

Khu nhà máy của doanh nghiệp được xây trên mảnh đất đấu giá hơn mười năm trước, nằm ở ngoại ô, diện tích rất rộng, cây cối um tùm, hai ngọn tháp thử thang máy sừng sững dưới chân núi.

Tạ Mân không hay đến khu vực này song lại thấy hơi quen, một lát sau, hắn mới nhớ ra hình như tòa nhà xây dở mà bố Tùy Ngưỡng nhảy cũng ở ngay gần đây.

Giờ đang là mùa đông, cây cối trong nhà máy chỉ còn lại cành khô, Tạ Mân nằm trong tay Tùy Ngưỡng, trước lúc bị đút vào túi, hắn đã nghĩ nếu là mùa hè chắc nơi này xanh mát lắm, là một nơi lý tưởng để nghỉ ngơi lánh đời.

Tùy Ngưỡng gặp thư ký và quản lý công ty, vào xưởng sản xuất tham quan một vòng, sau đó đến văn phòng làm việc.

Có lẽ vì mới mua lại công ty nên nhân viên ra vào phòng Tùy Ngưỡng đông vô cùng, gần như chẳng nhàn rỗi phút nào, nhưng anh vẫn lấy Tạ Mân ra khỏi túi, còn bày cạnh máy tính. Tạ Mân rất nhỏ, không mấy ai chú ý đến hắn, thỉnh thoảng có một, hai người nhìn Tạ Mân thì cũng rời mắt ngay.

Đến chiều, Tùy Ngưỡng dặn thư ký trước rồi đóng cửa, gọi điện cho đại sư.

Anh đặt Tạ Mân ở nơi có thể nhìn thấy màn hình rồi mới gọi. Đại sư Dịch mặc đồ đạo sĩ xuất hiện trong màn hình, vuốt râu cười: "Chào anh Tùy".

Theo yêu cầu của Tạ Mân, Tùy Ngưỡng thuật lại tình hình của Tạ Mân nửa thật nửa giả. Anh nói với đại sư là người bạn của anh mãi mới quay về cơ thể được, nhưng sau đó lại gặp chuyện không may, từ khi rửa ruột đến giờ chưa tỉnh lại. Nhưng công ty của bạn anh lại có việc gấp không thể không có cậu ấy, nên anh muốn hỏi đại sư có cách nào ép hồn cậu ấy về lại cơ thể không.

Giọng điệu của Tùy Ngưỡng vừa đơn giản vừa nghiêm túc, nhưng Tạ Mân nghe sao cũng thấy hơi khó tin, dù gì trước khi làm thỏ đồ chơi Tạ Mân vẫn luôn theo chủ nghĩa vô thần, không nói đến chuyện mê tín bao giờ.

Đại sư nghe xong thì suy nghĩ một hồi, nói với Tùy Ngưỡng: "Cách thì có, nhưng vụ này hơi phức tạp, bần đạo phải chuẩn bị trước".

"Anh Tùy là khách VIP của bần đạo, nếu tối nay kịp chuẩn bị đầy đủ bần đạo sẽ làm phép khẩn cấp luôn, sáng mai là bạn của anh tỉnh lại được rồi," ông ta nói: "Nhưng nếu cậu ấy nghịch pháp để về thân thể, chắc chắn sẽ phải chịu đau đớn không nhẹ…" Đại sư thở dài.

Nghe hai chữ "nghịch pháp", Tạ Mân bỗng hơi dao động. Tùy Ngưỡng thì như đang im lặng suy nghĩ gì đó.

Đại sư còn phải chuẩn bị làm phép nên sau khi báo giá xong, ông ta cúp máy luôn.

Tùy Ngưỡng cầm điện thoại, trông như đang chuyển tiền làm phép cho đại sư, Tạ Mân nói chen vào: "Tôi sẽ trả tiền cho cậu sau".

"Không cần," Tùy Ngưỡng ấn lên chân sau của Tạ Mân, nhìn hắn mấy giây, nói: "Liệu cậu có khó chịu hơn khi tai nạn xe không?".

"Không đến nỗi vậy chứ?" Tạ Mân đoán: "Không phải chỉ rửa dạ dày thôi à?" Hắn nhớ lại: "Lúc tai nạn mới tỉnh tôi còn không cử động được cơ".

Hắn quan sát vẻ mặt của Tùy Ngưỡng, nói: "Nhưng hồi nãy đại sư có nói đến "nghịch pháp", không biết ý ông ấy là gì. Tôi không nói được nên không hỏi, cậu có hiểu không?".

Tùy Ngưỡng nhìn Tạ Mân như thể đang suy nghĩ, sau đó nói: "Tôi không biết".

Biểu cảm của anh kín kẽ vô cùng, Tạ Mân hoàn toàn không nhìn ra anh có biết chuyện gì hay không, đành phải dằn lại sự thắc mắc.

Sự nghiệp chính của Tùy Ngưỡng vẫn ở Viên Cảng, có lẽ vì muốn giải quyết chuyện ở công ty mới nhanh nhất có thể mà anh ở lại công ty đến tận tối muộn. Đêm về, Dư Hải nổi gió, Tạ Mân ngồi cạnh cửa sổ nhìn gió thổi lay cây cối trên núi, dậy lên từng làn sóng đen giữa không trong.

Thật ra kỳ nghỉ đông năm ba khi hắn về nhà, bố hắn say rượu về muộn, mắng nhiếc hắn, hắn cũng từng bắt xe tới gần đây.

Hôm đó ngọn núi này cũng gần giống hôm nay.

Khi ấy Tạ Mân đã không còn nghĩ đến Tùy Ngưỡng nhiều nữa, hắn cố gắng bước vào cuộc sống mới, chọn rất nhiều môn học, làm quen rất nhiều bạn bè, lấp đầy thời gian và không gian quanh mình.

Chỉ khi đêm về đứng trên bãi đất rậm rạp cỏ dại ở khu nhà xây dở Tùy Ngưỡng từng hôn hắn, hắn mới mơ màng nghĩ nếu mình quay lại năm mười tám, mình có nên mua bánh đến đây tìm Tùy Ngưỡng không.

Tạ Mân không muốn về nhà, lại đi loanh quanh khu ngoại ô hoang vắng, cảm giác vừa bực dọc vừa bất lực.

Tùy Ngưỡng và hắn đã xa nhau bảy, tám trăm ngày rồi. Cuộc sống của hắn rất đa dạng, vừa ngăn mình nhớ đến Tùy Ngưỡng, vừa âm thầm tìm kiếm bóng dáng Tùy Ngưỡng trên mỗi một người, đến những nơi có kỷ niệm của hai người mỗi lúc thấy buồn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!