Phòng 1201 là phòng bệnh cao cấp, trong khu vực sinh hoạt cạnh phòng bệnh có một bàn ăn kiểu Tây, cạnh bàn ăn là quầy bar đơn giản, gần cửa sổ thì có một bộ sô pha.
Thời tiết Dư Hải hôm nay rất đẹp, nắng chiều chiếu lên mặt bàn đầy ắp đồ ăn, cùng với chiếc bánh ngọt bên cạnh.
Tạ Mân chọn một chiếc bánh màu xanh da trời có dòng chữ chúc mừng sinh nhật bằng tiếng Anh được viết cẩn thận bằng kem đỏ, điều dưỡng viên đã lấy bánh ra khỏi hộp bày vào giữa bàn, chẳng qua vẫn chưa cắm nến.
"Thắp nến trước hay ăn trước?" Tạ Mân hỏi Tùy Ngưỡng.
Tùy Ngưỡng bảo ăn trước, hai người bèn ngồi xuống, Tùy Ngưỡng ăn đồ bên ngoài, còn Tạ Mân ăn mấy món vô vị nhạt nhẽo của bệnh viện.
Tạ Mân bảo Trì Nguyên đặt đồ cho Tùy Ngưỡng tại một nhà hàng hắn rất thích, ngửi mùi đồ ăn, Tạ Mân thấy thèm lắm nhưng lại không ăn được, đành phải im lặng múc cháo.
Hai người đều không nói gì, khung cảnh cũng không lãng mạn lắm, còn có mùi bệnh viện thoang thoảng trong không khí. Thật ra Tạ Mân thấy hơi kỳ lạ, như thể hai người ngồi tạm vào với nhau, ăn một bữa tiệc sinh nhật không phù hợp trong hoàn cảnh không phù hợp, đón sinh nhật mà lại thành tang lễ.
Hắn nghĩ nếu Tùy Ngưỡng đến ăn sinh nhật với hắn là vì hoài niệm thì chắc năm sau hoặc mãi mãi sau này, anh sẽ không bao giờ muốn làm chuyện gượng gạo này nữa.
Cứ im lặng mãi cũng không hay, Tạ Mân ngẩng đầu nhìn Tùy Ngưỡng, hỏi: "Cậu ăn có hợp miệng không?"
Tùy Ngưỡng nói cũng ngon, Tạ Mân bèn nói: "Mấy năm nay tôi hay ăn ở chỗ này lắm, lần sau cậu đến Dư Hải mà rảnh, tôi có thể đưa cậu đi ăn, rượu ở đây cũng ngon".
"Thật không?" Tùy Ngưỡng bỗng hỏi: "Tôi đến Dư Hải cậu sẽ dẫn tôi đi thật à?".
Cả phòng ăn chỉ có hai bóng đèn treo trần phía trên bàn ăn đang sáng, khi mặt trời đã lặn, ánh sáng tối dần, khuôn mặt của Tùy Ngưỡng càng có vẻ sắc nét, anh dịu dàng nhìn vào mắt Tạ Mân.
Tạ Mân nói "Có gì đâu mà phải lừa cậu", sau đó bổ sung "Nhưng phải đợi tôi khỏe lên đã".
Tùy Ngưỡng bèn nói: "Năm nay tôi sẽ thường xuyên đến đây, có đầu tư dự án mới bên này".
Tạ Mân lườm anh: "Đến thu lại Dư Hải à?".
Tùy Ngưỡng bật cười: "Có sếp Tạ ở đây, tôi không dám".
Tạ Mân chậm lại mất hai giây mới hiểu được câu nói của Tùy Ngưỡng. Vì nụ cười của Tùy Ngưỡng chân thật vô cùng, không có vẻ lễ phép khi nói chuyện với người khác kia, nên Tạ Mân rung động.
Tạ Mân vùi đầu múc một thìa đầy cháo hòng che giấu cho sự bối rối của mình, hắn nghe Tùy Ngưỡng nói: "Ngon vậy à?".
Tạ Mân nhét đầy đến phồng má, không nhìn Tùy Ngưỡng. Tùy Ngưỡng lại nói: "Cho tôi ăn thử được không?".
"…"
Tùy Ngưỡng cầm đũa chung gắp một sợi đồ ăn kèm màu đỏ lên: "Tôi có thể đổi bằng cà rốt".
"Cút," Tạ Mân mắng anh: "Đừng lên cơn khùng".
Lần nào bị chửi Tùy Ngưỡng cũng có thể coi như không nghe thấy, Tạ Mân cảm giác da mặt anh thật sự rất dày. Ăn thêm vài miếng nữa, anh bỗng hỏi: "Lúc nào cậu không cần ăn đồ bệnh viện nữa?".
"Tôi không biết, bác sĩ không nói." Tạ Mân không muốn ăn nữa bèn đặt thìa xuống, đẩy khay đồ ăn ra xe, sau đó tựa vào ghế. Tay chân Tạ Mân ê ẩm, ngực cũng hơi nhói, hắn cảm giác thuốc giảm đau sắp hết tác dụng rồi, đang nghĩ xem lát nữa có nên bảo bác sĩ tiêm thêm không.
Tùy Ngưỡng nói mình cũng no rồi.
Tạ Mân không tiện hành động, anh bèn tự cắm nến, châm lửa.
Tùy Ngưỡng không tắt đèn, ngọn lửa nhỏ trên cây nến chập chờn, đáng yêu vô cùng. Đặt bật lửa xuống, Tùy Ngưỡng nhìn Tạ Mân, không biết đang chờ đợi điều gì. Tạ Mân thấy khó hiểu bèn hỏi anh: "Sao thế?".
Tùy Ngưỡng khựng lại vài giây mới khẽ nói "Không có gì", sau đó anh cúi người như muốn thổi nến, Tạ Mân lại nhắc: "Có ước không?".
Mùi sáp nến chảy phảng phất xung quanh, vào thời khắc hoàng hôn và đêm tối đổi chỗ cho nhau, cả căn phòng gần như không một tiếng động. Tùy Ngưỡng không ước, anh nhanh chóng thổi tắt nến, nói: "Thôi".
"Không có ước muốn gì hết," anh nói xong thì rút nến, cắt một miếng bánh, hỏi Tạ Mân: "Cậu ăn được không?". Tạ Mân lắc đầu, anh bèn ăn một mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!