Chương 3: (Vô Đề)

Nghiên cứu với một mẫu duy nhất của Tạ Mân cho thấy, thỏ LEGO chứa linh hồn của con người có nhu cầu rất lớn với giấc ngủ, vì hắn đã ngủ, lại còn ngủ rất say.

Sớm hôm sau, Tạ Mân cảm nhận thấy Tùy Ngưỡng lay mình, hắn không muốn đáp lại, một lúc sau nữa, hắn lại nghe thấy Tùy Ngưỡng gọi mình. Tiếng gọi của Tùy Ngưỡng lúc to lúc nhỏ, lúc to thì có vẻ lo lắng, nhỏ thì lại lộ rõ vẻ ngờ vực.

Tạ Mân vẫn muốn ngủ, hắn thấy Tùy Ngưỡng ồn quá mức bèn đá vài phát, muốn đá văng bàn tay đang chọc mình của Tùy Ngưỡng. Tùy Ngưỡng nhấc hắn lên, lắc lư giữa không trung, hành động này không tôn trọng hắn chút xíu nào hết, làm hắn tức tỉnh cả ngủ.

Nhưng Tạ Mân mới ngủ dậy vẫn còn mơ màng, chưa vào "trạng thái" cãi nhau, hắn giương mắt nhìn Tùy Ngưỡng hài lòng thả mình xuống sau khi nghe hắn nói "Đừng ồn", rồi vào nhà vệ sinh.

Một lát sau Tùy Ngưỡng quay lại, lúc này Tạ Mân cũng đã hết cáu kỉnh rồi. Tùy Ngưỡng cầm hắn lên mang ra phòng ăn, hắn cũng không phản kháng nữa.

Đầu bếp đã làm xong bữa sáng, bày lên bàn.

Tùy Ngưỡng bảo đầu bếp ra ngoài trước, sau đó anh đặt Tạ Mân cạnh cốc cà phê của mình, vừa ăn sáng vừa nói cho Tạ Mân lịch trình hôm nay của anh.

Ăn sáng xong anh sẽ đến công ty họp buổi sáng trước, sau đó đi thăm khu nhà máy mới với đối tác quan trọng, đến chiều phải tham dự một buổi xã giao, còn có lịch ăn tối. Dự kiến bữa tối sẽ kết thúc trước chín giờ, lúc đó họ sẽ đến Dư Hải qua đêm.

Khoảng thời gian trống anh có thể dành ra cũng không được bao nhiêu, tối mai đã phải quay lại Viên Cảng rồi.

Tùy Ngưỡng nói rất tường tận, mà thực tế thì Tạ Mân lại thấy anh nói hơi chi tiết và thừa thãi quá, vậy nên hắn chẳng nói gì, chỉ ngồi nghe.

Công việc của Tùy Ngưỡng, sự bận rộn của Tùy Ngưỡng, dù Tạ Mân đã cố tránh hết sức nhưng vẫn nghe thấy đôi điều.

Sau vụ kiện của bố mình, Tùy Ngưỡng và mẹ anh vào Nam, thừa kế nhà máy duy nhất còn lại của gia đình. Đến nay đã nhiều năm trôi qua rồi, trong những năm qua, đôi lúc Tạ Mân cũng được nghe về những gì anh trải qua, cũng biết anh đã thành công rồi.

Còn về chuyện cũ của hai người, cũng như lúc ấy Tùy Ngưỡng đã nói, họ chỉ yêu chơi thôi, không có tư cách gì để nghiêm túc. Hai người trở về quỹ đạo vốn có, giờ cả hai đều sống rất tốt, không cần thiết phải nhớ lại hay nhắc đến chuyện ngày xưa nữa.

Tùy Ngưỡng thông báo lịch trình xong, cũng ăn sáng xong xuôi, Tạ Mân nghe anh nói mà đầu óc lên mây, thấy anh đặt đũa xuống hắn mới hỏi: "Thế hôm nay tôi ở nhà cậu à?", mà đúng lúc đó Tùy Ngưỡng cũng nói: "Tôi đưa cậu đi theo nhé".

Tùy Ngưỡng nghe câu hỏi của hắn, anh nhìn Tạ Mân, giải thích: "Để cậu ở nhà tôi không yên tâm, lát giúp việc dọn nhà cậu cũng không hoạt động tự do được, tôi đưa cậu đi theo thì hơn".

Anh lau tay bằng khăn ấm, sau đó thò tay sang vuốt lưng thỏ của Tạ Mân, nói: "May mà giờ cậu bé xíu, cho vào túi áo khoác không nhìn rõ đâu".

Tạ Mân thấy cách nói này của Tùy Ngưỡng hơi sỉ nhục mình nên không đáp lại.

Tùy Ngưỡng như thể quên bỏ tay ra, cứ đặt trên người Tạ Mân mãi. Ngón tay anh hơi chắn mất tầm nhìn của Tạ Mân, hắn chỉ thấy được cằm Tùy Ngưỡng, không nhìn thấy mắt anh.

Bị sờ một lúc lâu, Tạ Mân cảm giác Tùy Ngưỡng sờ mó mình hơi lâu quá mức, hắn bèn cử động, bắt đầu phản kháng: "Đừng cứ sờ tôi mãi được không?".

Nghe hắn nhắc nhở Tùy Ngưỡng mới rụt tay về, khẽ nói "Xin lỗi, tôi đang suy nghĩ nên không để ý". Anh cầm Tạ Mân lên đi ra cửa, bỏ vào túi trong của chiếc áo bành tô rồi khoác lên.

Trong túi không có ánh sáng, chiếc túi lông cừu dịu dàng cọ lên cơ thể bằng nhựa của chú thỏ LEGO.

Tạ Mân nghe thấy âm thanh xung quanh thay đổi liên tục. Từ thang máy vào trong xe, vì có tài xế và thư ký ở bên cạnh nên Tùy Ngưỡng không nói chuyện với hắn.

Đi từ nhà Tùy Ngưỡng đến công ty hết mười lăm phút, không biết Tùy Ngưỡng quên mất hay thiếu cẩn thận, anh không lấy Tạ Mân ra mà cứ thế vào họp luôn. Tạ Mân nằm trong túi áo anh, dự thính cuộc họp sáng kéo dài hơn nửa tiếng, biết được không ít thông tin mật của công ty Tùy Ngưỡng.

Sau đó thì sang một khu khác tham quan khu nhà máy mới cùng họ.

Túi áo Tùy Ngưỡng vừa tối vừa xóc, tiếng nói ù ù của những người khác nhau vang lên ngoài lớp áo bành tô, trong lúc Tạ Mân mơ màng, thời gian cứ thế trôi đi.

Ăn trưa xong, Tùy Ngưỡng tiễn khách rồi cũng về phòng nghỉ, anh ngồi xuống, lấy Tạ Mân đã nằm trong túi cả buổi sáng ra.

Tạ Mân được thấy lại mặt trời, được phơi cái nắng tháng một của Viên Cảng.

Tùy Ngưỡng đặt hắn lên bàn trà, hạ thấp giọng gọi tên Tạ Mân.

Tạ Mân lười đáp lại, Tùy Ngưỡng bèn chọc lưng hắn, xoay tròn hắn dưới ánh nắng, như thể đang điều khiển thủ công vòng quay ngựa gỗ đồ chơi vậy.

Bị ép phải quay vài vòng, Tạ Mân chóng hết cả mặt, hắn khẽ chửi một câu, hỏi anh đang làm gì. Tùy Ngưỡng dịu dàng cười với hắn, nói như dỗ trẻ: "Tôi muốn bé thỏ con được tắm nắng toàn thân thôi mà".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!