Chương 28: (Vô Đề)

Sáng ngủ dậy, thỏ con trong chăn không nhúc nhích nên Tùy Ngưỡng đi ăn sáng. Lúc anh ra khỏi nhà nó vẫn không dậy, hơn nửa buổi sáng theo dõi camera cũng không thấy có di chuyển, Tùy Ngưỡng bèn gọi cho trợ lý Trì của Tạ Mân.

Trì Nguyên nói với anh Tạ Mân vẫn chưa tỉnh, còn lịch sự đồng ý nếu có tình huống mới sẽ thông báo cho anh.

Có lẽ vì bố Tạ Mân đã dặn trước, trợ lý Trì rất khách sáo với Tùy Ngưỡng, nhưng chắc chắn anh ta cũng có ngờ vực. Một người trước giờ chưa từng xuất hiện, sau khi Tạ Mân gặp tai nạn lại năm lần bảy lượt đến thăm, gọi điện hỏi, không lạ sao được.

Không phải Tùy Ngưỡng không hiểu, anh chỉ nghĩ so với tình trạng của Tạ Mân, anh không cần để tâm quá nhiều đến cái nhìn của người khác.

Cả ngày hôm đó, ngoài thỉnh thoảng nhìn camera trong nhà xem thỏ con có động tĩnh gì không, tâm trạng của Tùy Ngưỡng vẫn khá ổn định.

Anh làm việc như bình thường, bận rộn đến chập tối nhận được tin nhắn của bác sĩ Trác, hỏi anh đã nghĩ xong sẽ đón sinh nhật thế nào chưa.

Tùy Ngưỡng nhìn màn hình điện thoại, suy nghĩ một lát rồi gọi điện cho cô, hỏi tối nay hẹn cô đột xuất được không?

Bác sĩ Trác vừa tiễn vị khách cuối cùng, đang định về nhà nấu cơm.

Tùy Ngưỡng nghĩ hồi, hỏi bác sĩ Trác: "Tôi mời chị ăn tối nhé?".

Lý ra thì bác sĩ tâm lý không tiện tiếp xúc nhiều với thân chủ ngoài phòng khám, nhưng dù gì bác sĩ Trác cũng đã quen Tùy Ngưỡng mấy năm rồi, quan tâm Tùy Ngưỡng như bạn bè, vậy nên cô không từ chối.

Ban đầu, Tùy Ngưỡng định lái xe đến đón cô, nhưng ngồi vào xe, đặt tay lên vô lăng rồi, anh ngồi yên nửa phút, sau đó lại gọi tài xế.

Anh ngồi hàng ghế sau mở camera lên, trong phòng ngủ có năm chiếc camera, anh mở từng cái lên nhìn thật kỹ, so sánh với ảnh chụp màn hình lúc mình ra khỏi nhà hồi sáng, thỏ con vẫn nằm yên trong chăn, không có thay đổi gì về mặt vật lý.

Bác sĩ Trác đợi dưới phòng khám, giữa bóng tối, cô mặc đồ công sở, xách túi, những gốc cây xung quanh đều được quấn mấy dải đèn sáng lấp lánh.

Tùy Ngưỡng nhìn cô qua cửa sổ, bỗng có một khoảnh khắc anh chợt muốn về nhà. Bởi lẽ anh ra ngoài ăn tối, lỡ Tạ Mân đau quá về lại thân thỏ sẽ không thể thấy anh ngay lập tức.

Dù chưa chắc Tạ Mân đã quan tâm chuyện này.

Tài xế đỗ xe trước mặt cô, bác sĩ Trác lên xe. Tùy Ngưỡng hỏi thăm cô như bình thường, cô cẩn thận quan sát vẻ mặt của Tùy Ngưỡng, có lẽ vì có tài xế ngồi phía trước, cô không nói chuyện gì liên quan đến cảm xúc cá nhân của Tùy Ngưỡng, chỉ thoải mái đùa: "Sao hôm nay tự nhiên ông thần bận rộn lại rảnh rỗi mời tôi đi ăn thế?".

Tùy Ngưỡng cười, hỏi cô đã ăn ở nhà hàng anh sắp đưa cô đến chưa.

Nhà hàng nằm trên tầng một trăm tòa nhà cao nhất Viên Cảng, tầm nhìn rất đẹp.

Sau khi hai người vào phòng riêng, vẻ mặt bác sĩ Trác trở nên nghiêm túc, cô hỏi Tùy Ngưỡng: "Cậu sao thế?".

"Thú cưng đồ chơi của cậu sao rồi?" Cô nói: "Tôi thấy cậu xem camera suốt đường đi".

"Không cử động nữa." Tùy Ngưỡng nói với cô.

"…Sao xưởng sản xuất đó vô trách nhiệm thế?" Trông cô có vẻ tức giận: "Chất lượng quá tệ, một tháng mà hỏng đến hai lần rồi nhỉ?".

Tùy Ngưỡng ngẫm nghĩ, nói: "Có lẽ mai sẽ bình thường lại, lần trước cũng vậy".

"Đồ chơi an ủi không nên giống vậy," cô nhíu mày nói: "Quá thiếu ổn định".

"Tùy Ngưỡng, cậu trả lại con thỏ đó được không?" Trông mắt cô có vẻ lo lắng: "Cậu dồn hết sức chú ý trong thời gian cá nhân của mình vào món đồ chơi này, cực kỳ không tốt cho sức khỏe".

Tùy Ngưỡng không nói gì, cúi đầu xem menu rượu.

Gọi món xong, có lẽ bác sĩ Trác cũng nhận ra anh không muốn nói về thỏ con, bèn chuyển chủ đề: "Mấy hôm nay cậu ngủ ngon không?".

"Cũng tạm," Tùy Ngưỡng nói: "Dạo này tôi đang uống một loại thực phẩm chức năng cải thiện giấc ngủ khác, bạn tôi giới thiệu, uống dịu hơn thuốc kê đơn một chút".

"Bạn nào thế?" Bác sĩ Trác rất nhạy cảm.

"Một bạn học cũ," Tùy Ngưỡng lừa cô: "Tên Giang Tứ".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!