Chương 27: (Vô Đề)

Đang khổ sang sướng thì dễ, đang sướng sang khổ thì khó.

Tạ Mân về trong cơ thể mà từng khớp xương đều đau nhức, cực kỳ thương nhớ cuộc sống vui vẻ linh hoạt khi còn là thỏ đồ chơi.

Bác sĩ kiểm tra sơ bộ cho hắn xong, y tá lại đút cho ít nước. Vì ánh sáng chói mắt quá, điều dưỡng viên kéo rèm lại.

Trì Nguyên ngồi cạnh giường hắn, tóm tắt cho hắn tình hình hiện tại của công ty cùng với tình trạng sức khỏe của hắn.

Tạ Mân cảm giác đầu mình như một cỗ máy đã gỉ đang dần khởi động lại, những bánh răng chuyển động vang tiếng kẽo kẹt, chỉ gắng sức nắm bắt những thông tin quan trọng trong lời Trì Nguyên thôi cũng đủ khiến hắn kiệt sức, không bao lâu sau thì mê man.

Khi đồng hồ treo tường gần chỉ đến chín rưỡi sáng, Tạ Mân không chống đỡ được nữa, thiếp đi.

Không biết bao lâu sau, tiếng nói của bố Tạ Mân đánh thức hắn. Hình như ông ta đã gọi hắn mấy lần, nhưng Tạ Mân vẫn còn mơ màng, chưa phản ứng lại, sau đó hắn nghe bố mình bắt đầu mắng Trì Nguyên: "Cậu bảo đã tỉnh rồi cơ mà? Sao gọi vẫn không dậy?".

Tạ Mân mở mắt, thấy bố mình mặc vest, đang chỉ tay vào mình, trợn trừng mắt nhìn Trì Nguyên, trông rất bực dọc.

"Chủ tịch, tôi xin lỗi, mới nãy…" Trì Nguyên thấy Tạ Mân tỉnh dậy, lập tức gọi hắn: "Giám đốc Tạ".

Bố Tạ Mân bỏ tay xuống, rảo bước tới cạnh giường Tạ Mân, nhìn hắn: "Tạ Mân, cuối cùng con cũng tỉnh".

Trông vẻ mặt ông ta chẳng có bao nhiêu lo lắng, mà giống như đang quan sát một món đồ trục trặc hơn, ông ta quơ tay trước mắt Tạ Mân, rồi quay lại hỏi bác sĩ: "Con tôi vẫn chưa nói chuyện được à?".

Bác sĩ có vẻ bất lực, nói với bố hắn: "Anh Tạ vừa mới tỉnh, phải đợi hồi phục thêm đã".

Bố hắn nhíu mày, không nói gì.

Điều dưỡng viên ấn nút giường bệnh, nâng phần giường nửa người trên của Tạ Mân lên, tiện cho hắn ngồi.

Bố hắn đứng bên cạnh cúi đầu xem đồng hồ, sau đó thư ký của ông ta vào phòng, nói nhỏ gì đó với ông ta. Bố hắn bảo công ty có việc, ngày mai sẽ đến thăm Tạ Mân rồi rời đi ngay. Trước lúc đi ông ta còn đến cạnh hắn, cổ vũ: "Con trai, chóng khỏe lên nhé, công ty cần con".

Tạ Mân nhìn ông ta khuất bóng khỏi phòng bệnh, có lẽ đã quen thật rồi nên hắn không cảm thấy tổn thương chút nào. Chẳng qua hắn lại hơi nhớ những ngày nghỉ ở Viên Cảng, ít ra còn có người đắp chăn, gấp gối, mở ti vi cho hắn.

Hắn đang mải nghĩ bỗng thấy cổ ngứa râm ran, bèn ho mấy tiếng, hắn không ho mạnh, nhưng lồng ngực lại đau không chịu nổi, như thể xương sườn gãy vụn hết. Hắn như không thở nổi, mắt nhòe đi.

Trì Nguyên đứng gần hắn vội vàng chạy lại, đỡ cánh tay hắn giơ ra: "Giám đốc Tạ, anh ổn chứ?".

Tạ Mân vịn tay Trì Nguyên nghỉ ngơi một lát, đợi mình xuôi đi đôi chút, hắn mới gọi "Trì Nguyên". Giọng hắn vô cùng yêu ớt, nhưng Trì Nguyên vẫn nghe thấy, lại gần hỏi hắn: "Giám đốc Tạ".

Tạ Mân nhìn ánh mắt quan tâm của trợ lý, cảm giác có lẽ vì đau đớn mà mình bỗng trở nên mềm yếu, hỏi: "Hôm nay ngày bao nhiêu?".

"Ngày mười tháng hai." Trì Nguyên trả lời.

Tạ Mân suy nghĩ, nhận ra mình đã hôn mê thêm một ngày mới tỉnh dậy, Tùy Ngưỡng uống say về muộn đã là chuyện tối hôm trước rồi. Có lẽ vì chẳng nghĩ được nhiều, Tạ Mân cũng không biết phải trải chuốt câu chữ thế nào nữa, hắn hỏi thẳng Trì Nguyên: "Tùy Ngưỡng có gọi anh không?".

Trì Nguyên sửng sốt, nói: "Hôm qua có gọi cho tôi".

"Lúc nào thế?" Tạ Mân hỏi.

"Lúc sáng," Trì Nguyên nói: "À, anh Tùy bảo mong tôi thông báo cho anh ấy nếu có tin gì khác." Anh ta dừng một lát, hỏi Tạ Mân: "Có cần tôi thông báo cho anh Tùy không?".

Tạ Mân không chắc lắm, đang do dự thì điện thoại Trì Nguyên bỗng rung lên. Anh ta lấy ra xem, ngạc nhiên nói với Tạ Mân: "Là anh Tùy".

"Giám đốc Tạ, giờ tôi nghe được không?" Anh ta hỏi ý Tạ Mân.

Tạ Mân vẫn còn rối ren, hắn gật đầu, Trì Nguyên bèn nhận điện thoại, mở loa ngoài. Sau đó Tạ Mân nghe thấy tiếng Tùy Ngưỡng vang lên từ loa điện thoại.

"Trợ lý Trì," giọng Tùy Ngưỡng qua điện thoại hơi khác với giọng thật, trầm thấp hơn một chút, không hay như nghe trực tiếp, anh lịch sự hỏi Trì Nguyên: "Xin hỏi Tạ Mân đã tỉnh chưa?".

Trì Nguyên nói "tỉnh rồi", Tùy Ngưỡng im lặng. Sự yên tĩnh kéo dài chừng hai giây, Tùy Ngưỡng mới nói: "Anh đang ở cạnh cậu ấy à?".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!