Tạ Mân nói không sai chút nào, thời tiết Dư Hải truyền thống hơn Viên Cảng.
Dư Hải không nhiều những ngày mưa tuyết cực đoạn, cũng không có hai mùa xuân, thu. Mùa đông là cái lạnh đơn thuần, mùa hè thì chỉ có cái nóng.
Thường thì từ tháng năm, như có thêm một đống củi lửa cháy hừng hực được đệm dưới mặt đất, nướng cả thành phố vào mùa hạ.
Tùy Ngưỡng sống ở Dư Hải mười chín năm, quen với từng gốc cây ngọn cỏ trong thành phố, riêng ga tàu hỏa là chưa đến mấy lần.
Ga tàu trong thành phố rất cũ, mấy năm trước, tàu cao tốc được chuyển ra ga mới ở ngoại ô hết rồi, trong thành phố chỉ còn loại tàu hỏa sơn xanh chạy chậm.
Phòng chờ không lớn, hành khách chen chúc nhau, túi lớn túi nhỏ hành lý chồng chất đầy đất, một mùi mặn hỗn độn bốc lên trong không khí, là mùi mồ hôi và mùi trứng trà, mỳ gói từ các hàng quà vặt xung quanh.
Trong cái nóng và sự chật chội ấy, Tùy Ngưỡng ngẩng đầu, thấy Tạ Mân đeo balo leo núi, kéo hành lý.
Phòng chờ rất sáng, cả những hạt bụi phất phơ trong không khí cũng rất rõ ràng, tiếng ồn vọng lại từ khắp nơi như tiếng ồn trắng lớn quá mức. Phòng chờ thứ hai như thế giới mới thuộc về những hành khách ở tầng ba khi con tàu Noah mở cửa sau.
Chân thực, ồn ào, khiến người ta phải nhớ suốt đời.
Tạ Mân đội chiếc mũ lưỡi trai màu xám, lộ ra cái cằm nhọn trắng nõn, hắn hắng giọng, nói với Tùy Ngưỡng: "Tìm thấy cậu rồi".
Balo leo núi của hắn rất đầy, ngồi từ góc của Tùy Ngưỡng cũng thấy được độ dày của balo.
"Ngây ra gì thế?" Tạ Mân đắc chí giơ vé xe cho anh xem: "Ngốc quá".
Mới mấy hôm không gặp, Tạ Mân gầy đi nhiều, như thể có thể nóng đến bốc hơi bất cứ lúc nào. Áo phông size bình thường rộng thùng thình trên người hắn, cổ tay mảnh hơn trước, mặt mày cũng trắng bệnh.
Tùy Ngưỡng đứng dậy, nhường chỗ cho hắn.
Tạ Mân không khách sáo, hắn cởi balo ra đặt lên đùi, ôm vào lòng.
Tùy Ngưỡng nhận ra hành động của Tạ Mân lúc ngồi xuống hơi cứng nhắc, đầu gối không có lực, anh bèn cúi người ấn lên đầu gối Tạ Mân.
Mặt Tạ Mân biến sắc, vội vàng nhíu mày, gượng gạo nói: "Giữa chốn đông người, cậu làm gì đấy?".
"Cậu đến đây làm gì?" Tùy Ngưỡng không trả lời hay đùa với hắn, chỉ hỏi: "Tạ Mân?".
"À, tôi cãi nhau với bố, không ở nhà nổi nữa," Tạ Mân bộc lộ biểu cảm vừa tùy hứng vừa chột dạ: "Tôi cũng muốn đến Viên Cảng".
"…Cậu đừng làm loạn." Tùy Ngưỡng muốn lấy tấm vé trong tay Tạ Mân, Tạ Mân rụt tay lại làm anh không lấy được.
"Đâu có làm loạn," Tạ Mân ngửa đầu, ánh mắt xen lẫn vẻ ngây ngô khiến Tùy Ngưỡng thấy hắn rất đáng thương: "Tôi nghiêm túc mà".
"Tôi tra rồi, từ Dư Hải đến Viên Cảng chỉ có chuyến này thôi, hôm qua tôi cũng đến rồi, cậu tưởng tôi đang đùa à?" Tạ Mân siết chặt balo leo núi, khó chịu nói với anh: "Tôi nhắn tin cậu không xem đúng không?".
"Cậu không đi học nữa à?" Tùy Ngưỡng hỏi hắn.
"Ừ," Tạ Mân nói: "Không có gì hay để học hết, không học nữa".
Tùy Ngưỡng không nói gì, chỉ nhìn vào mắt Tạ Mân. Bị anh nhìn mấy giây, Tạ Mân tránh đi, nhìn xung quanh tìm chủ đề nói chuyện: "Lát lên tàu có gì ăn không, tôi chết đói mất".
Tùy Ngưỡng ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, nói với Tạ Mân: "Vẫn chưa bắt đầu soát vé, soát xong còn phải xếp hàng nữa, tôi đưa cậu đi mua đồ ăn trước".
Anh dẫn Tạ Mân đến quầy đồ ăn vặt gần nhất, Tạ Mân cúi đầu nhìn chiếc nồi luộc trứng mấy giây, có lẽ không muốn ăn nữa, hắn lùi lại một bước, nói với Tùy Ngưỡng: "Hình như tôi cũng không đói lắm".
Hắn chạm lưng vào tủ lạnh đằng sau, bèn quay đầu lại. Thấy trong tủ là từng hàng nước có ga, Tạ Mân hơi thèm, nói: "Tôi uống coca vậy".
Tùy Ngưỡng lấy một chai coca lạnh cho hắn, thanh toán, sau đó hai người ra một chỗ vắng người.
Trong góc sảnh cũ kỹ bụi bặm, Tạ Mân ngồi trên vali hành lý, không nghi ngờ mà đưa vé tàu cho Tùy Ngưỡng, hắn cởi mũ lưỡi trai treo trên cổ tay, vặn chai coca bắt đầu uống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!