Bỗng chốc Viên Cảng gió lớn thét gào, mưa dông đan xen, giống như ngày tận thế.
Cơn mưa tầm tã thấm ướt cả thành phố, bầu trời ngoài cửa sổ mịt mù, mây đen che kín.
Tùy Ngưỡng phải hủy toàn bộ lịch trình đã sắp sẵn, ngồi trước cửa sổ sát đất với chú thỏ đồ chơi, bốn mắt nhìn nhau.
"Thành phố này không phù hợp để sống," Tạ Mân chưa từng thấy Viên Cảng trở trời bao giờ, hắn dõng dạc bình luận: "Không khí Dư Hải không bằng Viên Cảng, nhưng thời tiết cũng không cực đoan thế này".
Tùy Ngưỡng gật đầu đáp "Phải", thỏ con mặc đồ đen lại nhảy lên mấy bước, gần như dán người vào cửa sổ, nói: "Nhưng trông cũng hoành tráng đấy, giống phim thảm họa." Sau đó hắn quay lại, bỗng nói với Tùy Ngưỡng: "Tôi muốn xem phim thảm họa".
Tùy Ngưỡng mở ti vi, chọn giúp hắn bộ phim hắn muốn xem, sau đó cũng ngồi xuống sô pha. Thỏ con dịch chân trên tay Tùy Ngưỡng, quay lại hỏi: "Cậu không làm việc à?".
Tùy Ngưỡng "ừ" một tiếng, Tạ Mân bèn im lặng, hai người cùng ngồi xem.
Xem một lát, nhân vật chính trong phim đón sinh nhật, thắp nến.
Quà sinh nhật chất đầy trên bàn, người nhà ngồi xung quanh, nhân vật chính bắt đầu bóc từng món quà.
Xem tới đây, Tùy Ngưỡng không khỏi liên tưởng.
Có lẽ vì thời tiết âm u quá, mà Tạ Mân vẫn giữ im lặng, năng lực kiềm chế của Tùy Ngưỡng cũng kém đi, anh gượng gạo nói chuyện với Tạ Mân: "Tạ Mân, mọi khi cậu hay đón sinh nhật thế nào?".
"Không thế nào hết," Tạ Mân như đang đắm chìm trong nội dung phim, mấy giây sau mới trả lời: "Không có việc thì đi ăn cơm uống rượu với bạn, có việc thì làm việc".
"Sao lại hỏi câu này?" Tạ Mân hỏi anh: "Còn lâu mới đến sinh nhật tôi, còn cậu thì sắp rồi đấy nhỉ?".
"À, đúng rồi, đợi tôi về rồi khỏe lại," Tạ Mân đạp chân sau lên tay Tùy Ngưỡng, "Tôi tặng quà sinh nhật cho cậu nhé, cảm ơn cậu thu nhận tôi khoảng thời gian này".
"Tặng gì đây nhỉ?" Hắn tự biên tự diễn, tự bắt đầu suy nghĩ.
Lưng thỏ con được quần áo ôm trọn, bóng lưng đen sì, không thấy màu hồng, bộ dáng suy nghĩ quà tặng cũng cool ngầu.
Tùy Ngưỡng nghĩ trên đời này không có con thỏ LEGO nào đáng yêu hơn Tạ Mân, vừa hiếm hoi vừa không nỡ mất. Bởi Tùy Ngưỡng thật sự không còn nhiều thời gian có hắn, đợi đến lần tới Viên Cảng đổ mưa to, có lẽ Tùy Ngưỡng chỉ còn một mình.
"Cậu thích gì?" Chắc là thỏ con không nghĩ được, bèn hỏi Tùy Ngưỡng.
Tùy Ngưỡng nhẹ nhàng chạm vào tai hắn, nói: "Không cần tặng tôi".
"Vẫn phải tặng chứ." Tạ Mân rộng rãi, nói.
Tùy Ngưỡng không muốn hắn phải xoắn xuýt chuyện này, bèn kéo câu chuyện theo hướng mình muốn nói: "Cậu thích nhận quà gì? Thích cà rốt không?".
"Cút," quả nhiên Tạ Mân giơ chân đá anh: "Tôi không biết".
"Sao lại không biết?" Tùy Ngưỡng cười, hỏi tiếp: "Bạn bè tặng gì thì cậu sẽ thấy vui?".
"Không có gì thích lắm hết, hầu hết toàn là đối tác tặng quà sinh nhật cho tôi, không có gì hay cả," Tạ Mân nói: "Chỉ có quà của đám Giang Tứ là tôi tự bóc thôi, còn lại toàn là trợ lý xử lý giúp, bóc xong họ sẽ tổng hợp thành danh sách cho tôi xem".
"…" Tùy Ngưỡng không nhịn được, nói: "Lười vậy".
"Sao hả, mấy cái này toàn là doanh nghiệp tặng nhau thôi mà, chẳng lẽ cậu tự ngồi bóc hết?" Thỏ con đồ chơi bỗng quay đầu lại, nhìn Tùy Ngưỡng, mặt thỏ hồng vừa nhỏ vừa tròn trông rất hoạt hình, giọng nói còn có vẻ khó hiểu: "Không phải chứ sếp Tùy?".
Câu hỏi của Tạ Mân làm Tùy Ngưỡng đứng hình, bởi Tùy Ngưỡng không bao giờ nhận quà sinh nhật người khác tặng.
Mấy giây sau, Tùy Ngưỡng nghĩ Tạ Mân thiếu tinh tế như vậy, có thể hắn không nhận ra đâu, bèn không che giấu nữa, hỏi hắn: "Vậy cậu làm gì với đống quà đó?".
Đoạn cao trào nhỏ đầu tiên của bộ phim bắt đầu, Tạ Mân xem thêm một lúc mới trả lời Tùy Ngưỡng: "Mấy món có hạn sử dụng thì bảo đám Tiểu Trì tự chia nhau, còn mấy thứ cậu ta thấy giá trị thì hình như là cất vào chỗ để đồ trong phòng nghỉ của tôi thì phải".
"Cậu quan tâm chuyện này làm gì?" Tạ Mân hỏi ngược lại: "Ám chỉ tôi là cậu nhiều quá lắm xử lý không hết, coi thường quà của tôi hả?".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!