Tháng năm năm mười chín tuổi của Tùy Ngưỡng giống nhưa ranh giới giữa mơ và hiện thực.
Trước tháng năm có tốt có xấu, mà sau tháng năm mới là cuộc sống thật sự mà anh phải đối mặt.
Cuối tháng ba, một chủ thầu khoán từng là dân anh chị cũng bị họ nợ tiền nghe tin vợ Tùy Cao Trác sống trong khu Bảo Tây, cho đàn em loanh quanh ngoài khu nhà cả ngày.
Khi đó vụ kiện đã gần kết thúc, dù bảo vệ khu nhà Bảo Tây rất tận chức tận trách, nhưng Tùy Ngưỡng vẫn ép mẹ và bà ngoại trốn về Viên Cảng, cũng tìm cớ không cho Tạ Mân về nhà với mình nữa, ở một mình trong căn nhà đó.
Trông Tạ Mân kiêu ngạo khó chiều vậy thôi, thật ra hắn rất nghe lời Tùy Ngưỡng, Tùy Ngưỡng đã nghiêm túc quyết định, Tạ Mân không bao giờ phản đối. Khoảng thời gian đó, những chuyện và cảm xúc tiêu cực chồng chất trên lưng anh, tâm trạng của Tùy Ngưỡng thật sự rất sa sút. Tạ Mân im lặng ở bên anh, ngoan không thể tả. Dù thỉnh thoảng Tùy Ngưỡng có trêu hắn, hắn cũng chỉ nhịn đỏ cả mặt, cuối cùng đẩy Tùy Ngưỡng, dọa "Còn nói nữa đừng trách tôi đánh cậu".
Tạ Mân đẩy Tùy Ngưỡng không đau, cơn đau là anh tự thêu dệt nên mỗi khi nhớ lại.
Một thứ sáu thượng tuần tháng tư, Tùy Ngưỡng tan học, về đến cửa hông khu nhà, anh trông thấy có mấy người đang giơ biểu ngữ vải trắng dán chữ đỏ. Chủ thầu khoán kia đứng cạnh biểu ngữ, bảo vệ khu nhà đang khuyên gã ra về.
Chủ thầu đang hút thuốc, nhìn lên, gã nhận ra Tùy Ngưỡng, bèn ném mẩu thuốc xuống đất dập đi: "Cậu chủ về rồi đây".
Tùy Ngưỡng không trốn tránh, anh giải thích lại những gì mình đã nói trong điện thoại… Khoản nợ bố anh để lại rất khổng lồ, hiện giờ họ thật sự không có tiền để trả, đợi kết toán xong xuôi nhất định sẽ trả tiền cho gã, mong gã nới thêm một thời gian nữa.
"Một trăm nghìn cũng không có?" Chủ thầu không tin, cười khẩy: "Trước đây lúc sếp Tùy đến công trường còn nói với tôi tiền mừng sinh nhật ông ta cho con trai toàn là bảy chữ số cơ mà".
"Cậu chủ, tôi không vào được khu nhà này, cậu cũng đừng hòng vào được," gã lạnh lùng nói: "Một trăm nghìn có nhiều hay không là chuyện khác, nhưng quy tắc của ông thì không thể phá được, người khác mà biết có tí tiền thế ông cũng không đòi được, sau này ông đây thu tiền kiểu gì nữa?".
Bảo vệ đứng bên cạnh nói chủ thầu làm vậy là phạm pháp, nói muốn báo cảnh sát, chủ thầu không để bụng chút nào, hất cằm bảo: "Báo đi".
Tùy Ngưỡng không muốn bảo vệ xích mích với họ, gây phiền phức cho khu nhà, bèn ngăn bảo vệ lại, nói "không sao", sau đó đến thư viện.
Hôm đó Tạ Mân đến thư viện muộn hơn bình thường, hai người cùng ngồi một lát, Tạ Mân bỗng sáp lại, nói thầm: "Tối nay bố tôi với Tạ Trình không ở nhà, cậu muốn về với tôi không?".
"Tôi cho cậu xem ảnh hồi nhỏ của tôi," Tạ Mân cười tít mắt, đắc chí dụ dỗ: "Được không? Cậu chưa đến nhà tôi bao giờ đâu nhỉ?".
Tạ Mân rủ Tùy Ngưỡng đến nhà vào đúng lúc anh không thể về nhà, có vẻ trùng hợp quá mức. Nhưng hẳn chuyện Tạ Trình và bố hắn vắng nhà không phải chuyện Tạ Mân quyết định được, nên lúc đó Tùy Ngưỡng chưa từng nghi ngờ.
Tám giờ hơn họ rời khởi thư viện, lên xe buýt đường 12, sau đó chuyển sang tuyến số ba.
Nhà Tạ Mân ở khu biệt thự nội thành cũ, nhà cửa ở đây đều đã hơi cũ rồi, cây cối xanh tươi, hàng rào sắt quanh mỗi tòa nhà đều có những cây hoa leo chằng chịt, hương hoa thấm vào không khí đêm thơm ngào ngạt.
Đường phố rất yên tĩnh, không có một bóng người, Tạ Mân và Tùy Ngưỡng đi cạnh nhau, thỉnh thoảng đụng cánh tay vào nhau.
Tay Tạ Mân loay hoay liên tục, như thể muốn nắm tay nhưng lại ngại, không nắm. Bộ dạng giả vờ bình tĩnh lại có ý xấu của Tạ Mân luôn rất đáng yêu, Tùy Ngưỡng bèn trêu hắn: "Cậu có biết học sinh lớp mấy mới vừa đi vừa vung vẩy tay không?".
Tạ Mân quay lại lườm anh, đang định nổi giận, Tùy Ngưỡng bỗng nắm lấy bàn tay lạnh toát của hắn.
Tay Tạ Mân vừa mềm vừa lạnh, môi cũng hay lạnh, có lẽ vì hắn nóng nảy, dễ nổi cáu nên ông Trời làm vậy để "hạ nhiệt" cho hắn.
So với biệt thự nhà Tùy Ngưỡng lúc trước, nhà Tạ Mân không phải to lắm, một tầng rộng chừng hơn trăm mét vuông, có điều không được trang hoàng theo lối sang trọng phổ biến lúc đó, mà nghiêng về kiểu Pháp hơn, chọn tranh treo tường cũng rất giàu nghệ thuật.
Tùy Ngưỡng khen nhà Tạ Mân trang trí đẹp, Tạ Mân mới nhăn mũi: "Là bạn của bố tôi hồi đi du học thiết kế đấy".
"Không biết cậu có biết không," hắn nói một cái tên, trước đây mẹ Tùy Ngưỡng từng nhắc đến người này rồi, cực kỳ nổi tiếng: "Lúc trang trí ngày nào bố tôi cũng lén lút mắng chú kia lấy phí thiết kế đắt quá, đắt hơn người khác mấy chục lần, gần bằng giá tu sửa rồi. Cuối cùng bố tôi không nhịn được phải mặc cả, hình như còn cãi nhau to lắm".
Người giúp việc nhà Tạ Mân không ở nhà, căn nhà rất yên tĩnh, chỉ có hai người họ.
Tạ Mân đeo cặp sách đi đằng trước, hắn dẫn Tùy Ngưỡng lên tầng, sau đó quay lại giới thiệu: "Tôi với Tạ Trình ở tầng hai, bố tôi ở tầng ba".
Tùy Ngưỡng nhìn cằm hắn, cảm giác hôm nay hắn nói nhiều hơn mọi ngày.
Lên đến tầng hai, hành lang chia về cả hai phía đông, tây, Tạ Mân nói mình ở phía đông, Tạ Trình ở phía tây.
"Đây là thư phòng của tôi," Tạ Mân mở cửa, bật đèn: "Album ảnh ở trong này".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!