Chương 21: (Vô Đề)

"Cậu làm gì thế?" Tạ Mân mở mắt trong cơn buồn ngủ, nhận ra Tùy Ngưỡng ngủ ít hơn mình nhưng lúc nào cũng tỉnh táo hơn hắn, mới tảng sáng, Tùy Ngưỡng đã cầm chiếc điện thoại còn to hơn Tạ Mân, giơ quanh thân thỏ của hắn.

"Đo kích thước người cậu, đặt làm một bộ quần áo." Tùy Ngưỡng bình tĩnh nói.

"Hả?" Tạ Mân không hiểu gì ngồi dậy, đẩy chiếc điện thoại đang lắc lư trước mặt ra: "Quần áo gì?".

Tùy Ngưỡng hơi nghiêng điện thoại, đọc số trên màn hình: "Chiều cao lúc ngồi, 4.3cm".

"Đo xong rồi," Tùy Ngưỡng cất điện thoại, nói: "Để tránh có chuyện ngoài ý muốn xảy ra nữa, tôi định lên mạng đặt làm gấp cho cậu một bộ đồ có thể bao quanh bốn chân thỏ".

"…Không cần phải vậy chứ?" Tạ Mân nói.

"Cậu thích màu gì?" Tùy Ngưỡng hỏi: "Tôi thấy màu trắng tôn màu hồng của cậu đấy".

"Màu đen đi," Tạ Mân nói xong mới thấy không đúng, hỏi lại: "Không làm được không?".

"Một đen một trắng." Tùy Ngưỡng vừa gõ điện thoại, vừa ngó lơ câu hỏi thứ hai của hắn.

Tạ Mân cạn lời, nhưng hắn cũng không rõ vì sao mình lại không cãi nhau với Tùy Ngưỡng. Tạ Mân nhìn Tùy Ngưỡng mặc đồ ngồi trên giường, cầm điện thoại, nhìn xuống như đang trao đổi với người bán quần áo.

"Hôm qua cậu uống thuốc của tôi xong ngủ ngon không?" Tạ Mân hỏi: "Có ngủ được không?".

Tùy Ngưỡng ngẩng đầu nhìn hắn, thò một tay ra sờ tai thỏ: "Ngủ ngon lắm, cảm ơn".

"Thế tại sao lúc tôi mơ ác mộng tỉnh dậy cậu vẫn chưa ngủ?" Tạ Mân nghi ngờ hỏi.

Tùy Ngưỡng cười, nói: "Chắc là để kịp thời xin lỗi vì đã chôn thỏ con vào chậu hoa đấy".

"Lượn," Tạ Mân mắng anh: "Không đùa với cậu đâu".

"Tôi ngủ không nhiều nhưng đúng là ngủ cũng ngon." Tùy Ngưỡng rụt tay về, nói với hắn.

Tay Tùy Ngưỡng to lớn và thon dài, từng khớp rõ ràng, anh cầm điện thoại gõ chữ trông vừa vững vàng vừa khỏe khoắn.

Trông Tùy Ngưỡng rất bình tĩnh, như thể chẳng có chuyện gì trên đời có thể làm anh hoảng loạn. Thỏ Tạ Mân đứng trên tay anh, cảm giác vững chãi như đứng trên mặt đất, dù có chuyện gì xảy ra hắn cũng sẽ không rơi khỏi tay Tùy Ngưỡng.

Tạ Mân lơ mơ nghĩ, có lẽ vì tối qua thân thể bị xé nhỏ nên hắn mới cảm thấy cả thế giới cũng hoảng sợ và chấn động như mình.

Những gì hắn nhìn thấy, suy nghĩ lúc đó, hẳn đều không đáng gì cả.

Có lẽ Tùy Ngưỡng chỉ là một người vẫn còn quan tâm đến Tạ Mân phần nào, sợ hãi trước dáng vẻ của Tạ Mân, không muốn Tạ Mân mạo hiểm đối mặt một mình nên mới khuyên Tạ Mân về cùng anh.

Tạ Mân lắc đầu, không muốn nghĩ nhiều, hắn nhảy về phía Tùy Ngưỡng, ngẩng đầu nhìn: "Cậu mua đồ kiểu gì thế? Cho tôi xem với".

Tùy Ngưỡng cầm hắn lên, đặt lên đùi mình, sau đó giơ điện thoại ra trước mặt Tạ Mân: "Kiểu này, có thích không?".

Tạ Mân nhìn hình ảnh và từ khóa trên màn hình: Quần áo bó đàn hồi thu đông cho búp bê.

"Quần áo bó đàn hồi thu đông." Tạ Mân vô cảm đọc to lên cho Tùy Ngưỡng nghe.

"Tôi nghĩ thế này này," Tùy Ngưỡng nói với hắn: "Quần áo phải dày và bó vào người mới bọc chắc cậu được, tôi bảo người ta bọc cả tay và chân cho cậu rồi".

"Giống một cái túi thôi," Tùy Ngưỡng giải thích: "Có đàn hồi không ảnh hưởng đến hoạt động của cậu đâu. Cửa hàng này ở Viên Cảng, tôi bảo họ làm gấp, hôm nay sẽ xong, tối chúng ta về là đồ cũng đến".

Tạ Mân vốn muốn bảo nói không chừng trước khi về Viên Cảng hắn đã quay về cơ thể của mình rồi, lúc đó Tùy Ngưỡng mua quần áo cũng phí công. Nhưng Tùy Ngưỡng bỗng cầm hắn lên, hỏi hắn sau đó có mơ ác mộng nữa không làm hắn quên không nói.

Vì hôm qua Tùy Ngưỡng đã vào viện thăm Tạ Mân rồi, họ quyết định về Viên Cảng sớm hơn.

Trên đường về, hình như mẹ Tùy Ngưỡng có rất nhiều cảm xúc với chuyến đi này, ngồi nói chuyện với Tùy Ngưỡng và chồng bà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!