Thuốc Tạ Mân giới thiệu không có nhiều tác dụng với Tùy Ngưỡng.
Dưới ánh sáng yếu ớt của đèn ngủ, anh chăm chú nhìn bọc chăn hơi hơi gồ lên.
Thỏ LEGO màu hồng, một món đồ chơi lắp ghép dễ vỡ, nhỏ như hạt đậu dùng để kiểm tra công chúa thật, giả trong truyện cổ tích, biết nói chuyện nhưng không hít thở, nếu bao quanh nó bằng một tay, anh có thể dùng ngón tay để trao cho nó cái ôm không chuẩn mực lắm.
Tùy Ngưỡng bỗng có ảo giác thỏ con đang cọ chân vào bàn tay anh, làm da anh hơi ngứa.
Đêm nay anh vô cùng rối loạn.
Từ lúc Tạ Mân nói muốn về nhà, anh lại lên cơn ngang bướng, ban đầu còn giả vờ đâu vào đấy, ngồi trên xe bình tĩnh suy nghĩ không ít lý do để sau này đến nhà Tạ Mân với cậu ấy, thậm chí còn lướt qua lịch trình hai tuần tiếp theo trong đầu, tìm những công việc có thể đẩy lùi lại, những ngày có thể đến Dư Hải. Chẳng qua anh quá tham lam, biết rõ mình không thể không kiểm soát mức độ thế này rất nguy hiểm, nhưng vẫn muốn kéo dài thời gian ở bên Tạ Mân, yêu cầu Tạ Mân dẫn anh đi lấy thuốc.
Tùy Ngưỡng giơ tay, nhìn những ngón tay loáng thoáng trong bóng tối. Tay anh lơ lửng giữa không trung, khe khẽ run rẩy, anh xòe tay rồi nắm lại, thả xuống, đặt lên chăn.
Nhớ lại dáng vẻ lúc cầu xin Tạ Mân về khách sạn cùng mình, Tùy Ngưỡng thấy ít nhiều gì mình cũng là kẻ xấu xa dị hợm.
Nhưng anh cũng không biết lựa chọn thế nào là tôn trọng Tạ Mân nhất, làm sao mới có thể giữ thể diện cho cả hai.
"A." Bọc chăn nhỏ đang ngủ bỗng cử động, rầm rì chửi một câu dưới lớp chăn.
Sau đó hình như thỏ con đã thức giấc, đá bay chăn: "Mơ kiểu quần gì vậy?".
"Tức chết mất!" Hắn nói.
Tùy Ngưỡng hỏi hắn: "Mơ gì thế?".
"Cậu thức à?" Thỏ con giật mình.
"Ừ," Tùy Ngưỡng không kìm lòng vươn tay, kéo thỏ con lạnh lẽo lại gần mình, xoa mặt thỏ: "Mơ gì thế?".
"Tôi mơ thấy cậu hỏi đại sư là có cách nào cho linh hồn tôi ngủ đến khi chịu được cơn đau của thân thể không," Tạ Mân bực bội nhớ lại: "Đại sư nói phải chuyển tôi vào một vật chứa khác, cuối cùng cậu mua cho tôi một chậu hoa bé xíu, chôn tôi vào đó".
"…" Tùy Ngưỡng không bình luận gì.
Dường như Tạ Mân vẫn chưa hết giận, nói: "Cậu có ý gì hả? Sao lại chôn tôi?"
"Cậu chủ ơi," Tùy Ngưỡng bật cười, hỏi hắn: "Cậu mơ mà cũng trách tôi à?".
Tạ Mân không đáp lại, Tùy Ngưỡng bèn chọc hắn, hỏi: "Chôn xong thì cậu làm sao, nảy mầm chưa?".
"Phắn," Tạ Mân nói: "Lúc cậu bắt đầu chôn là tôi tức quá dậy rồi".
"Xin lỗi," Tùy Ngưỡng chủ động xin lỗi: "Tôi không nên chôn cậu".
Nhưng Tạ Mân khó hầu lắm, không chịu trò này của Tùy Ngưỡng, hắn cảnh cáo Tùy Ngưỡng đừng làm gì kỳ quặc, sau đó trở mình ngủ tiếp.
Sau khi về khách sạn với Tùy Ngưỡng, có một chốc Tạ Mân vô cùng im lặng, sau đó bắt đầu đổi chủ đề, còn giục Tùy Ngưỡng uống thuốc lấy ở nhà mình. Tùy Ngưỡng nghĩ hắn đã nhận ra mình khác thường, muốn xoa dịu bầu không khí.
Dù gì Tạ Mân cũng là người mạnh miệng mềm lòng, không giỏi thay đổi vì tình hình của Tùy Ngưỡng, bây giờ hay trước đây đều vậy.
Tùy Ngưỡng vẫn mất ngủ, anh nhớ lại khoảng thời gian vẫn được ở bên Tạ Mân.
Quá khứ của Tùy Ngưỡng có tốt, có xấu, anh từng có cuộc sống mà rất nhiều người ao ước. Cha mẹ tình cảm, gia đình hòa thuận, sống trong căn biệt thự khí phách nhất trong thành phố, khách khứa đến nhà luôn có thái độ lấy lòng rõ ràng hoặc ám chỉ với anh.
Bố anh nghiện cờ bạc vào khoảng đầu năm Tùy Ngưỡng học lớp mười.
Ông thường xuyên ra nước ngoài rồi về nước, ban đầu có thắng, nhưng sau này chỉ toàn thua, ông bắt đầu tâm trạng thất thường, rất ít về nhà.
Có lúc Tùy Ngưỡng xuống nhà sẽ thấy mẹ anh gọi điện cho bố, bố không nghe máy, bà đành bất lực khóc, bà ngoại thì ngồi cạnh ôm vai bà, nhỏ giọng an ủi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!