Tùy Ngưỡng im lặng đứng đực cạnh bàn trà hồi lâu, nghe tiếng thúc giục không ngừng của Tạ Mân, cuối cùng anh mới chấp nhận sự thật rằng Tạ Mân đang "ở nhờ" trong cơ thể con thỏ đồ chơi nhà mình. Sau đó mới nói chuyện lại với hắn.
Anh mang Tạ Mân vào thư phòng, nghe Tạ Mân kể lại những chuyện đã xảy ra với hắn. Vẻ mặt của Tùy Ngưỡng vẫn bình tĩnh như thường, thậm chí thi thoảng còn đáp lại vài câu, nhưng giọng anh vẫn có vẻ khác thường không thể che giấu, mắt đảo liên hồi, hoàn toàn không nhìn cơ thể mới của Tạ Mân, như thể anh đang lo bé thỏ Tạ Mân là giả, mình bị bệnh tâm thần gì đó mới là thật.
Tạ Mân phải cố gắng lắm mới có thể kiềm chế ham muốn tiếp tục dọa Tùy Ngưỡng của mình.
Thư phòng của Tùy Ngưỡng rất rộng, sách xếp kín hai mặt tường, còn có một chiếc bàn gỗ sẫm màu.
Tạ Mân ngồi trên bàn làm việc của Tùy Ngưỡng, đè lên một tập tài liệu, hắn đối mặt với Tùy Ngưỡng, trông hệt như một món đồ chặn giấy biết nói đang kể về tình hình chung trước và sau khi mình hôn mê.
Tùy Ngưỡng nói với Tạ Mân hôm ngày là ngày mười ba tháng một. Đã hơn ba ngày trôi qua từ khi Tạ Mân gặp tai nạn trên đường đến sân bóng quần, nhưng Tùy Ngưỡng lại chưa được nghe bất cứ thông tin nào về chuyện này.
Tạ Mân im lặng nhìn bức tranh treo tường, hắn bỗng nhớ ra kiểu trang trí căn nhà này rất giống nhà mình khi trước. Cảm giác quen thuộc lúc đầu cũng từ đây mà ra.
Tùy Ngưỡng không nhận ra Tạ Mân đang thất thần, anh có vẻ giằng xé, hỏi Tạ Mân: "Cần tôi liên lạc với gia đình giúp cậu không?".
Tạ Mân hơi do dự.
Tình hình gia đình hắn hơi phức tạp. Một gia tộc khổng lồ với nhiều phe phái, một người cha lạnh lùng, một gia đình chưa từng có mẹ, với một gã anh trai cùng cha khác mẹ ăn hại, nóng nảy bộp chộp. Tạ Mân có không ít các mối quan hệ xã giao ở thành phố Dư Hải, nhưng bạn bè có thể nói chuyện thật lòng lại chẳng được bao nhiêu.
Một vài cấp dưới thân thiết với hắn trong công ty cũng đã theo hắn vài năm, cũng gọi là tin được, nhưng ngoại hình của hắn bây giờ thật sự rất kinh dị và kỳ lạ, dù hắn không còn cách nào khác phải chấp nhận sự thật này, nhưng vẫn rất khó để hắn quyết định tiết lộ chuyện này cho ai khác ngoài Tùy Ngưỡng.
Suy nghĩ xong, hắn nói với Tùy Ngưỡng: "Tạm thời đừng nói vội".
"Được," Tùy Ngưỡng không hỏi nhiều, anh suy nghĩ một lát rồi nói: "Có bạn chung nào của chúng ta có thể biết chuyện cậu bị tai nạn không? Để tôi gọi điện hỏi thử".
"Cậu nhớ Giang Tứ không? Hôm đó tôi hẹn đi đánh bóng quần với cậu ta đấy," Tạ Mân hỏi: "Cậu có còn liên lạc với cậu ta không?".
"Có." Không biết tại sao Tùy Ngưỡng chợt dừng lại, đột nhiên giải thích với Tạ Mân: "Tôi có làm ăn với công ty của cậu ta", sau đó anh mới gọi cho Giang Tứ, mở loa ngoài.
Chẳng mấy chốc Giang Tứ đã nhấc máy, giọng điệu thân quen của cậu ta khiến Tạ Mân vô cùng bất ngờ: "Ông hoàng bận rộn lại có mối gì định làm với tôi à?".
"Không có thì không được gọi cậu à?" Tùy Ngưỡng đặt tay phải cạnh điện thoại, ngón tay vô thức gõ lên mặt bàn.
"Không phải, không phải, đừng hiểu lầm," Giang Tứ cười ha ha: "Tôi rảnh lắm, muốn buôn chuyện thì cứ gọi tôi".
"Mà dạo gần đây Tạ Mân chẳng có tin gì mới hết, mấy hôm trước cậu ta rủ tôi đi đánh bóng quần còn cho tôi leo cây, tôi đợi cả buổi, gọi cho cậu ta không biết bao nhiêu lần trợ lý mới nghe máy, bảo là đi họp khẩn cấp rồi… Cậu cũng biết đấy, công ty cậu ta mới lên sàn, chắc là bận lắm".
Giang Tứ nói ra không ít thông tin, ít nhiều gì Tạ Mân cũng có hơi ngạc nhiên và lúng túng.
Đáng lý ra Tùy Ngưỡng phải lúng túng hơn Tạ Mân mới phải, nhưng trông anh như thể chẳng thấy gì khác thường, chỉ bình tĩnh "ừ" một tiếng, hỏi tiếp: "Cho cậu leo cây xong Tạ Mân có liên lạc với cậu lần nào không?".
"Không, kể cũng lạ đấy," Giang Tứ nói: "Lý ra cậu ta đâu phải người như vậy".
Không hỏi được gì có ích, Tùy Ngưỡng nói chuyện với Giang Tứ thêm vài câu rồi cúp máy, sau đó anh rất tự nhiên nói với Tạ Mân: "Tôi có mấy thám tử tư quen ở Dư Hải, nhờ họ điều tra thử nhé?".
"Được," Tạ Mân nói xong, dừng một lát, dồn lại câu hỏi của mình xuống bụng.
Tùy Ngưỡng tìm số điện thoại của thám tử tư rồi bấm gọi, sau đó anh quen tay phân công công việc như đang giao nhiệm vụ cho người kia.
Có lẽ vì bé thỏ Tạ Mân nhỏ nhắn bé xinh, đáng yêu quá mức, nên Tùy Ngưỡng vừa nghe điện thoại, vừa vô thức nhẹ nhàng miết tai Tạ Mân.
Tạ Mân cực kỳ bất mãn với cách đối xử của anh, hắn giơ chi trước lên vung vẩy, bắt đầu cuộc phản kháng trong im lặng. Nhưng tiếc là chân hắn ngắn quá, không chỉ không có được hiệu quả cần có mà vì hắn vung vẩy bừa bãi, thân thỏ của hắn lại ngã ngửa ra bàn.
Tùy Ngưỡng vẫn đang nghe điện thoại, anh lẳng lặng cười nhìn Tạ Mân, ngón tay còn to hơn mình thỏ của Tạ Mân chọc lên bụng thỏ của hắn.
Đã mười năm sau tuổi mười tám, nụ cười của Tùy Ngưỡng vẫn còn đâu đó vẻ thiếu niên.
Dường như anh đang rất vui khi thấy Tạ Mân mất mặt, như thể đang cười Tạ Mân ngốc nghếch, cười Tạ Mân ngu ngốc và mất mặt, bao năm trôi qua rồi mà hắn vẫn ngốc tới nỗi biến thành con thỏ LEGO trong nhà anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!