Chương 19: (Vô Đề)

Bữa tối, Tạ Mân ngồi trong túi áo khoác của Tùy Ngưỡng, bị treo trên giá áo trong phòng ăn.

Tâm trạng hắn không tốt lắm, nghe hai người trong phòng nói những chuyện thường ngày câu được câu không, rảnh rỗi bắt chước một con thỏ thật sự, chồng hai chân trước lên nhau, chà nhẹ, tiện thể suy nghĩ kế hoạch trong khoảng thời gian còn lại mình ở trong cơ thể con thỏ LEGO này, nghiêm túc suy nghĩ mình có nên rời xa Tùy Ngưỡng, sống một mình không.

Hiện giờ họ đang ở Dư Hải chứ không phải Viên Cảng, hắn có thể nhờ Tùy Ngưỡng đến nhà mình, đặt mình vào tủ quần áo hoặc két sắt… tìm một nơi nhân viên vệ sinh không để ý hoặc không mở ra được.

Bởi có lẽ thời gian Tạ Mân ở trong con thỏ này không còn lâu nữa, ở tạm trong két sắt nhỏ hẹp một thời gian ngắn cũng có thể chấp nhận được.

Suy nghĩ này vừa nảy sinh đã phát triển mạnh mẽ trong lòng Tạ Mân, hắn nghĩ đến mọi nguy hiểm mình có thể gặp lại, cuối cùng vẫn muốn về nhà một mình.

Đương nhiên Tạ Mân biết ơn sự lễ phép, rộng lượng của Tùy Ngưỡng, biết ơn những gì Tùy Ngưỡng làm cho mình, ví dụ như phí thời gian ngồi chuyến bay đêm đến Dư Hải, lắp camera trong nhà để bảo đảm sự an toàn của thỏ con là hắn, bảo điều dưỡng viên ra ngoài để kiểm tra cơ thể giúp hắn… Nhưng hắn cũng thấy việc ngày nào cũng phải giả vờ không quan tâm, nghe Tùy Ngưỡng nhắc lại chuyện quá khứ quá dày vò với hắn.

Hơn nữa một con thỏ như hắn sống ở Viên Cảng rất phiền Tùy Ngưỡng, không cần thiết phải vậy.

Mẹ Tùy Ngưỡng nói rất nhiều về kế hoạch của họ khi chuyển đến Dư Hải sống đầu năm sau, bà vui vẻ nói với Tùy Ngưỡng đã có một bảo tàng tích cực mời bố dượng anh mở triển lãm cá nhân rồi. Hôm nay Tùy Ngưỡng không nói nhiều, khoảng chín giờ tối họ đã về khách sạn.

Đợi Tùy Ngưỡng tắm xong, Tạ Mân không do dự nhiều, tự nghĩ mình rất lý trí, thuật lại suy nghĩ của mình với Tùy Ngưỡng.

"Nhà tôi cách đây không xa, chắc chắn bây giờ không có người," Tạ Mân nói: "Có thể mở khóa bằng mật mã, cậu vào nhà để tôi lại là được".

"Nếu giờ cậu mệt thì mai cũng được, chắc buổi sáng nhân viên vệ sinh không tới đâu".

Nói xong, hắn nhìn Tùy Ngưỡng: "Cậu thấy sao?".

Trông Tùy Ngưỡng rất bình tĩnh, nhưng anh không trả lời ngay mà suy nghĩ một lát, hỏi Tạ Mân: "Tôi có vào được khu nhà cậu ở không?".

"Có thể đăng ký tới thăm," Tạ Mân nói: "Cậu đăng nhập tài khoản cư dân của tôi là được".

Mấy giây sau, Tùy Ngưỡng mới nói: "Cậu nghĩ kỹ rồi à?".

"Ừ," Tạ Mân gật đầu: "Làm phiền cậu lâu quá tôi thấy không hay lắm, nhưng thật sự rất cảm ơn cậu, sau này có gì tôi giúp được chắc chắn tôi sẽ giúp".

"Đúng rồi, đến nhà tôi rồi cậu có thể mang thuốc an thần của tôi đi luôn," hắn sực nhớ ra: "Tôi nhớ vẫn còn một lọ mới".

Tùy Ngưỡng nhìn Tạ Mân, anh bỗng giơ tay nhẹ nhàng chạm vào tai thỏ, cười với Tạ Mân: "Thỏ con chu đáo quá, nghĩ sẵn cả thuốc cho tôi rồi".

Tạ Mân không tranh cãi với Tùy Ngưỡng mỗi khi anh gọi mình bằng những biệt danh kỳ quặc như mấy hôm trước nữa, hắn bàn bạc với Tùy Ngưỡng trong hòa bình: "Được không?".

Có lẽ vì Tạ Mân nghiêm túc quá, Tùy Ngưỡng không cười nữa, yên lặng nhìn Tạ Mân. Anh mặc áo choàng tắm của khách sạn, không biết vì tóc dài quá nên chưa sấy khô hay vì anh thiếu kiên nhẫn, sấy tóc rối tung, cũng chưa khô hẳn.

Anh cụp mắt, gảy vuốt của Tạ Mân.

Tạ Mân không đáp lại hành động của anh, phỏng đoán lý do anh im lặng: "Có phải giờ muộn quá rồi không?".

"Không phải." Tùy Ngưỡng phủ nhận.

"Vậy cậu có lo ngại gì à?" Tạ Mân hỏi.

"Không," Tùy Ngưỡng rụt tay về, nói với hắn: "Tôi thay đồ rồi đưa cậu đi".

Thấy anh đồng ý, vô vàn cảm xúc rối bời dâng lên trong lòng Tạ Mân, nhưng hắn không thể phân tách rõ ràng một cảm xúc nào hết, mà chúng cũng không mạnh mẽ, bởi hắn vẫn bình tĩnh.

"Cảm ơn," Tạ Mân nói: "Xin lỗi, làm phiền cậu lần cuối".

Tùy Ngưỡng thay đồ hơi lâu, lúc đưa Tạ Mân ra khỏi khách sạn đã là mười một giờ rồi.

Trước khi ra ngoài, Tạ Mân dạy anh đăng ký vào thăm, vốn muốn bảo anh đặt điện thoại trên bàn, Tạ Mân nhìn anh làm sẽ rõ hơn. Nhưng Tùy Ngưỡng nói làm vậy phiền quá, bảo Tạ Mân hướng dẫn bằng miệng, thậm chí Tạ Mân còn không thấy động tác của anh, nhưng không lâu sau Tùy Ngưỡng đã lấy được mã QR vào khu nhà rồi.

Tùy Ngưỡng lái xe đến khu nhà Tạ Mân ở.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!