Chương 18: (Vô Đề)

Lần này Tùy Ngưỡng đến Dư Hải không chỉ đến khu Bảo Tây cùng mẹ, còn có công chuyện khác nữa.

Cả ngày hôm sau Tùy Ngưỡng đều bận việc nên đã hẹn với thư ký của Tạ Mân sẽ đến bệnh viện Nhân Sơn thăm vào sáng ngày thứ ba.

Tạ Mân không muốn ngồi trong túi áo Tùy Ngưỡng cả ngày, bèn bảo anh cho mình ở lại khách sạn.

Tùy Ngưỡng không ép Tạ Mân đi làm cùng mình, anh để lại một chiếc điện thoại cho hắn, bảo Tạ Mân có chuyện gì thì điều khiển điện thoại bằng giọng nói, sau đó dặn thư ký bảo khách sạn không cho người vào dọn phòng.

Tạ Mân mở mạng trên ti vi lên, nhọc nhằn bấm điều khiển, xem thông tin Dư Hải dạo gần đây.

Dư Hải không có Tạ Mân vẫn sóng yên biển lặng.

Bố Tạ Mân là chủ tịch Tạ Lý Quần đã quay lại công ty xoa dịu lòng quân, giá cổ phiếu cũng dần tăng trở lại.

Tạ Trình vẫn đang mấp mé ở bờ vực phá sản, còn nuôi nghệ sĩ bị chụp được ảnh, có ông chủ quán bar nọ đăng ảnh chụp tin nhắn, hỏi Tạ Trình có tiền nuôi bồ rồi thì lúc nào mới thanh toán tiền rượu còn nợ, làm hắn ta bị cười nhạo suốt một thời gian.

Tạ Mân xem mà hả hê, còn tiếc mình không thể cười vào mặt Tạ Trình trong buổi họp mặt gia đình, sau đó bắt đầu đoán bố hắn có thanh toán tiền nợ giúp Tạ Trình không.

Hai giờ chiều, Tùy Ngưỡng bỗng gọi cho Tạ Mân, Tạ Mân không quen điều khiển bằng giọng nói, cúp điện thoại của Tùy Ngưỡng. Khi hắn gọi lại, Tùy Ngưỡng nghe máy rất nhanh, Tạ Mân không biết mở loa kiểu gì, hắn phải nghiêng cả thân thỏ trên màn hình trơn bóng, áp tai vào loa mới nghe thấy Tùy Ngưỡng nói: "Tạ Mân, cậu cúp điện thoại của tôi".

"Thao tác nhầm thôi đừng có nói lung tung," Tạ Mân ngăn anh vu oan mình: "Cậu gọi tôi làm gì?".

"Hôm nay tôi xong việc sớm," Tùy Ngưỡng nói với hắn: "Vừa nãy tôi gọi thư ký Trì bảo đổi thời gian đến thăm rồi, giờ tôi về đón cậu đến bệnh viện Nhân Sơn".

Không lâu sau Tùy Ngưỡng đã về đến phòng.

Hình như sáng nay anh đến nhà máy linh kiện nào đó, còn vào cả xưởng, trông Tùy Ngưỡng mệt mỏi, áo khoác còn dính bụi. Anh vào tắm nhanh thay đồ, đưa Tạ Mân ra ngoài.

Lúc họ đến bệnh viện là vừa qua ba giờ. Nhưng giờ đang là mùa đông, gần như không có chút nắng nào trên bầu trời xám trắng.

Vẫn là phòng VIP cuối cùng tầng mười hai, không biết có phải thư ký Trì bận việc không mà vẫn chưa đến bệnh viện, bảo vệ mời Tùy Ngưỡng vào phòng.

Trong phòng, đầu giường bệnh hơi nâng lên, nghiêng một góc chừng ba mươi độ, một trong hai điều dưỡng viên đang thay chai dinh dưỡng cho Tạ Mân, người còn lại thì cắt móng tay giúp hắn.

Đợi vệ sĩ ra ngoài, Tùy Ngưỡng âm thầm lấy Tạ Mân ra khỏi túi. Cũng như lần trước, Tạ Mân nhìn mình trên giường bệnh qua kẽ tay Tùy Ngưỡng.

Tóc hắn dài hơn một chút, che khuất mắt, cũng gầy hơn trước. Do ít phơi nắng mà da hắn trắng bệch như sắp bốc hơi, vết kim trên mu bàn tay thì bầm rất nặng.

"Chúng tôi vừa tắm cho anh Tạ xong," điều dưỡng viên cắt móng tay cười với Tùy Ngưỡng: "Mới sấy khô tóc xong đấy".

"Bình thường bao lâu thì tắm một lần?" Tùy Ngưỡng chỉ như tiện lời hỏi.

"Một hoặc hai ngày," điều dưỡng viên nói: "Chúng tôi đều tuân thủ nghiêm ngặt quy định của bệnh viện mà".

Tùy Ngưỡng lại gần thêm một chút, Tạ Mân quan sát kỹ càng vẻ ngoài của mình, thấy điều dưỡng viên tắm cho hắn cũng khá sạch sẽ, ít ra không có dấu vết bị ngược đãi.

Điều dưỡng viên thay thuốc, cắt móng tay xong thì mát xa tay cho hắn bằng lotion. Sau đó, Tạ Mân nghe thấy Tùy Ngưỡng nói rất tự nhiên: "Tôi ở một mình với cậu ấy trong này đợi thư ký Trì đến là được".

Hai điều dưỡng viên đều hơi chần chừ.

Nhưng giọng Tùy Ngưỡng thật sự rất ngay thẳng, chỉ như đưa ra một yêu cầu vô cùng hợp lý làm người khác không hiểu anh muốn gì nhưng cũng thấy anh nói đúng. Một trong hai điều dưỡng viên bị anh lừa, ngập ngừng một lát rồi nói: "Vậy chúng tôi ra phòng khách, có việc gì anh có thể bấm chuông gọi chúng tôi".

Chỉ còn một mình Tùy Ngưỡng ở lại phòng bệnh, anh ra chỗ cửa sổ, đặt Tạ Mân lên tủ đầu giường, hỏi: "Cậu muốn xem thật à?".

Tạ Mân nhìn gương mặt say ngủ phóng đại gấp nhiều lần của mình ngay phía trước, hắn bỗng thấy hơi hoang mang và sợ hãi, bèn "ừ" một tiếng, nói: "Xem lưng giúp tôi được không?".

"…Được rồi." Tùy Ngưỡng khẽ thở dài, nhẹ nhàng vén chăn của Tạ Mân lên.

Người nằm trên giường không mặc quần ngủ của bệnh viện, Tạ Mân nhìn chân mình, tin rằng mình thật sự gầy đi nhiều rồi, như thể chỉ còn da bọc xương, gầy đến nỗi hắn nghĩ nếu sau này mình quay lại cơ thể này, có khi nào chưa được mấy ngày đã "ngoẻo" không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!