Trên đường từ núi Tuần về, Tạ Mân không bị treo lơ lửng nữa, hắn ngồi trên ghế phó lái, kẹp giữa đai an toàn.
Tùy Ngưỡng bỗng nói ít đi nhiều, anh mở mui xe. Tạ Mân không cảm nhận được gì, nhưng nghe tiếng gió, hắn cảm giác chỉ cần Tùy Ngưỡng lái nhanh chút nữa thôi là mình sẽ bị gió thổi bay, không biết sẽ rơi xuống cống rãnh nào, vậy nên hắn rụt người xuống dưới đai an toàn.
Hắn để đai an toàn phủ kín người mình như đắp chăn, rồi ngửa đầu ngắm sao.
Tạ Mân không biết Tùy Ngưỡng nghĩ gì lúc im lặng thế này, nhưng Tạ Mân nhớ đến buổi tối lần đầu Tùy Ngưỡng hôn hắn.
Dư Hải tháng hai vô cùng lạnh lẽo.
Sau năm mới, tần suất Tạ Mân ngủ lại nhà Tùy Ngưỡng càng ngày càng cao. Bố hắn cả tháng không về được mấy lần, mà có về cũng không quan tâm hắn ở đâu, mẹ và bà ngoại của Tùy Ngưỡng lại rất dịu dàng với Tạ Mân, hắn lại càng không muốn về căn nhà lạnh lẽo còn có tên Tạ Trình đáng ghét kia, bèn ỷ lại sự ấm áp ở khu nhà Bảo Tây.
Tạ Mân cảm thấy khoảng thời gian đó rất tốt lành, hắn thường xuyên âm thầm nghĩ rằng mình và Tùy Ngưỡng rất thân thiết, và Tùy Ngưỡng đối xử với mình khác mọi người.
Tùy Người lịch sự với người khác hơn với hắn, nhưng trong quan hệ lại có giới hạn rõ ràng, cùng với đôi chút xa cách. Mà dù anh hay cười nhạo Tạ Mân giống cún con thuần chủng bỏ nhà đi, nhưng hành động của Tùy Ngưỡng lại luôn bao dung hắn. Anh chưa từng từ chối yêu cầu ngủ lại của Tạ Mân, trước khi ngủ Tạ Mân dễ cóng tay cóng chân, dán vào người Tùy Ngưỡng sưởi ấm, Tùy Ngưỡng cũng chỉ nói hắn là công chúa của vương quốc băng giá mà chưa từng đẩy hắn ra.
Tối sinh nhật Tùy Ngưỡng, ban đầu Tạ Mân đã rất tức giận.
Tạ Mân biết sinh nhật của Tùy Ngưỡng. Đúng hôm đó mẹ và bà ngoại của Tùy Ngưỡng lại đến Viên Cảng vay tiền họ hàng, Tạ Mân muốn đón sinh nhật cùng anh nên đã lén lút đặt bánh, định mang đến thư viện rồi cùng về Bảo Tây sớm, ăn bánh sinh nhật.
Không ngờ sau giờ học, Tạ Mân xách bánh đến thư viện lại không thấy Tùy Ngưỡng đâu, lại còn không nghe điện thoại.
Tạ Mân gọi liền từ sáu rưỡi đến tám giờ Tùy Ngưỡng mới chịu nghe, còn vô tội nói mình không nghe thấy chuông điện thoại. Tạ Mân tức chóng mặt, vừa mắng vừa bắt xe đến chỗ Tùy Ngưỡng gửi mình.
Công trường chỗ Tùy Ngưỡng đến chẳng khác nào một bãi tha ma, Tạ Mân không hiểu sao lại có người đến đây vào sinh nhật.
Tạ Mân mặc không đủ ấm, hắn run rẩy đứng giữa cơn gió lạnh vùng ngoại ô, công trường về đêm tối như bưng, tài xế taxi chỉ chịu dừng ở chỗ còn có đường, xung quanh công trường chẳng có chút ánh sáng nào hết. Hắn mở đèn pin điện thoại, bước trên bùn đất gập ghềnh hồi lâu, hắn nhìn thấy Tùy Ngưỡng đang đứng đờ đẫn cạnh cánh cổng rỉ sắt. Tạ Mân tức giận hơn, hỏi Tùy Ngưỡng đang làm gì, định vào khu nhà xây dở làm người vô gia cư à.
Không gian trống trải làm giọng Tạ Mân có vẻ rất to.
Khi ấy Tạ Mân nóng nảy hơn bây giờ nhiều lắm, mắng một lúc lại thấy ấm ức, hỏi Tùy Ngưỡng: "Tự nhiên cậu chạy lung tung làm gì?".
"Tôi còn đặt bánh sinh nhật cho cậu nữa." Tạ Mân tức muốn khóc.
Tùy Ngưỡng nhìn hắn, không nói gì.
Hai người im lặng nửa phút, lại một cơn gió lạnh thổi qua làm Tạ Mân rùng mình.
Nhớ đến chiếc bánh mình chọn nửa buổi đang nằm trong tủ đồ ở thư viện, Tạ Mân lại thấy tức giận, định tiếp tục lên án hành vi vô lễ không nghe điện thoại của Tùy Ngưỡng. Nhưng hắn chưa nói được mấy chữ thì Tùy Ngưỡng bỗng cúi đầu, lại gần hắn, hôn lên môi hắn.
Trời đêm ở ngoại ô Dư Hải hôm ấy cũng có sao, còn nhiều hơn Viên Cảng đêm nay.
Nụ hôn đầu của họ chỉ là hai bờ môi dán chặt. Môi Tùy Ngưỡng cũng lạnh như Tạ Mân vậy, chút ấm áp của cơ thể người len lỏi từ trong cái lạnh, anh dán chặt môi mình lên môi Tạ Mân, mà không chỉ là một cái chạm khẽ.
Tạ Mân ngớ người, quên cả tức giận, cũng không nhớ Tùy Ngưỡng đã kéo mình lên chiếc taxi chờ sẵn bên đường thế nào.
Tùy Ngưỡng ở ngoài lâu hơn Tạ Mân, nhưng tay anh lại ấm hơn Tạ Mân một chút, ngồi vào ghế sau, Tùy Ngưỡng lẳng lặng nắm tay Tạ Mân, sưởi ấm cho hắn bằng tay mình.
Lấy bánh kem trong tủ đồ thư viện rồi về đến khu Bảo Tây đã là mười giờ rồi.
Tùy Ngưỡng tháo dây buộc bánh, Tạ Mân thì lấy nến ra, cắm vào giữa.
Tạ Mân thấy loại bánh trang trí sặc sỡ không đẹp, nên hắn chọn một chiếc chỉ có màu trắng.
Thắp nến xong, Tạ Mân yêu cầu Tùy Ngưỡng hát chúc mừng sinh nhật với hắn, Tùy Ngưỡng không hát, nhưng Tạ Mân nghĩ hát mừng sinh nhật không thể đầu voi đuôi chuột được, bèn tự vỗ tay hát nốt cả bài. Tùy Ngưỡng ngồi cạnh hắn cười đau cả bụng, Tạ Mân tức giận đẩy Tùy Ngưỡng, Tùy Ngưỡng mới trưng bộ mặt nghiêm túc chẳng có chút thành ý nào, nói: "Xin lỗi, lần sau không cười nữa", rồi tiện thể ước đại vài ba giây, thổi nến.
Mỗi người ăn một miếng bánh, không ai ăn được đến miếng thứ hai.
Tạ Mân đặt dĩa xuống, đi tắm trước, sau đó hắn mở cặp, bắt đầu làm số bài tập tối nay chưa làm vì bận tìm Tùy Ngưỡng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!