Chương 16: (Vô Đề)

Tùy Ngưỡng ra ngoài lúc bảy giờ, không biết đi đâu, Tạ Mân nghĩ có thể anh đi gặp người gọi điện tên Trác Bình kia. (Hắn nghĩ vậy là do chán quá thôi, không phải vì quan tâm đâu).

Trong mấy ngày ở trong thân thỏ, Tạ Mân đã xem hết những bộ phim hồi trước muốn xem nhưng chưa có thời gian xem rồi, bắt đầu chán những cảnh tượng hoành tráng với nhạc nền sôi động, hắn bèn mở một bộ phim tài liệu về thiên nhiên.

Đang xem cảnh hải cẩu lăn lộn trên băng thì Tùy Ngưỡng về nhà.

Sau khi vào nhà, Tùy Ngưỡng không vào phòng khách ngay mà đặt một chiếc túi nhỏ cạnh bình nước thủy tinh trên quầy rượu trước. Dù Tạ Mân thấp bé, nhưng gắng gượng quay đầu lại rồi cố hết sức rướn cao đầu thỏ lên thì vẫn đủ thấy động tác của Tùy Ngưỡng. Túi giấy kia màu trắng, trên đó có mấy chữ viết tay, không biết là thứ gì.

Tùy Ngưỡng đặt túi xuống rồi quay lại, Tạ Mân cũng lập tức quay đi, chăm chú nhìn ti vi, không để Tùy Ngưỡng phát hiện mình nhìn lén. Đương nhiên, hắn nhìn trộm cũng vì chán quá nên tiện thể xem thử thôi, sợ Tùy Ngưỡng hiểu lầm mình quan tâm đến anh nên mới phải che giấu như vậy.

Tùy Ngưỡng ngồi cạnh Tạ Mân, không nói gì mà bắt đầu xem cùng hắn, một người một thỏ cách nhau khoảng hai mươi centimet.

Tạ Mân cảm giác từ khi mình quay về cơ thể ban đầu rồi quay lại thân thỏ, Tùy Ngưỡng bỗng trở nên kỳ lạ, anh không đánh thức Tạ Mân vào buổi sáng nữa, không rảnh rỗi là gọi tên Tạ Mân nữa, cũng bớt những câu đùa nhạt nhẽo.

Nhưng Tạ Mân cũng không tiện hỏi chuyện này. Trong khoảng thời gian ở chung ngắn ngủi này, Tạ Mân nghĩ quan hệ của mình và Tùy Ngưỡng phải đơn giản nhất có thể mới đúng. Dính dáng quá nhiều không tốt cho tâm lý khỏe mạnh của hắn.

Khi đoạn phim về hải cẩu kết thúc, Tạ Mân bỗng nhớ ra gì đó, gọi Tùy Ngưỡng.

Tùy Ngưỡng hơi cúi đầu, hỏi: "Sao thế?".

"Cậu nói xem đại sư có tính được tại sao tôi đi rồi lại quay lại không?" Tạ Mân do dự hỏi: "Đến lúc nào tôi mới về hẳn được? Tôi có mấy chuyện muốn hỏi ông ấy, cậu hẹn ông ấy giúp tôi được không?".

Tùy Ngưỡng nói "Được", rồi bảo Tạ Mân nghĩ sẵn câu hỏi để anh hỏi thay.

"Nhưng hôm nay muộn rồi," anh nói với Tạ Mân: "Ngày mai được không?".

Thái độ của Tùy Ngưỡng cực kỳ "công việc", rặt một vẻ muốn vạch rõ giới hạn.

Tạ Mân "ừ" một tiếng, nói "cảm ơn", cũng muốn dịch xa một chút để ra vẻ trong sạch, nhưng hắn chưa bắt đầu cử động đã bị Tùy Ngưỡng xách lên, đặt vào lòng bàn tay.

"Thỏ con đứng cao nhìn xa." Tùy Ngưỡng nói một câu "thần kinh" bằng giọng điệu vô cùng lịch sự.

"Cậu bị khùng à?" Tạ Mân mắng anh, nhưng cũng cười.

Kỳ lạ thay, bộ phim tài liệu kia không còn nhạt nhẽo nữa, hình ảnh bỗng sinh động hơn.

Tạ Mân vừa xem vừa ngồi trên tay Tùy Ngưỡng, thảo luận với Tùy Ngưỡng những câu muốn hỏi đại sư.

Đến khi gần kết thúc, có đàn chim nhiệt đới nào đó đang nhảy múa trong phim, cảnh tượng rực rỡ vô cùng, Tạ Mân hào hứng giậm chân thỏ xuống tay Tùy Ngưỡng theo điệu nhạc.

Tùy Ngưỡng nói hắn là thỏ ba lê, hắn lập tức không giậm nữa.

Hôm sau Tạ Mân cũng thức dậy tự nhiên, nhưng hắn vừa mở mắt đã phát hiện có thứ gì đó màu trắng che khuất mắt mình.

Hắn dùng hai chân trước nhấc nó lên, nhưng không nhấc được, sau đó đạp bằng chân sau cũng không đạp được, hắn đành phải nhảy dậy, loạng choạng cọ xuống giường, nhưng không làm sao cọ được thứ đó ra.

"Tạ Mân".

Hắn nghe tiếng Tùy Ngưỡng vang lên trong phòng ngủ, phát ra từ loa của camera, giọng nói còn xen lẫn tiếng cười rõ rệt: "Xin lỗi, tôi viết giấy nhớ cho cậu, chắc là dính chặt quá rồi".

"…".

"Tôi viết là tôi đi làm, để điều khiển trên chăn, cậu có thể tự ấn".

"Mặc dù bây giờ tôi chẳng thấy gì hết," Tạ Mân nói: "Nhưng cảm ơn cậu đã quan tâm nhé".

"Tôi xin lỗi," Tùy Ngưỡng nói: "Không ngờ phần dính của nó lại chắc vậy".

"Tôi sẽ về ngay," anh nói tiếp: "Lần sau không dán nữa".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!