Tạ Mân mất hồn mất vía cả ngày.
Dù Tùy Ngưỡng đã chấp nhận lời giải thích của đại sư, cũng tốt bụng không đánh giá gì, nhưng Tạ Mân càng nghĩ càng thấy lúng túng.
Nếu là để tránh cơn đau xác thịt thì hắn hoàn toàn có thể nhập vào mấy con gấu bearbrick nhà Giang Tứ mà, hoặc là nhà thư ký, trợ lí gì đó. Nhưng không, hắn đưa hồn đi xa, bay đến Viên Cảng để ở bên Tùy Ngưỡng.
Hắn không biết Tùy Ngưỡng nghĩ sao, nhưng Tạ Mân thật sự rất bất mãn với ý chí và tiềm thức của mình.
Tùy Ngưỡng vẫn bận như mọi ngày, Tạ Mân lại không có lòng dạ nào xem phim hay chương trình giải trí. Hắn ngồi trên bàn làm việc của Tùy Ngưỡng, nhìn anh đi ra đi vào, vắt cạn cả óc vẫn không nghĩ ra lý do.
Gần bảy giờ, cuối cùng Tùy Ngưỡng cũng xong việc, anh vội vàng quay về văn phòng, nói muốn đưa Tạ Mân đến một chỗ.
Viên Cảng cũng tối rồi, bầu trời ngoài cửa sổ sát đất chuyển sang màu xanh sẫm, không có ánh chiều tà cũng không mưa.
"Đi đâu cơ?" Tạ Mân ngửa đầu thỏ.
Tùy Ngưỡng rất cao lớn, bóng anh trùm lên người thỏ con, anh hơi cúi xuống như mấy nhân vật phản diện trong phim hoạt hình, cầm lưng Tạ Mân rồi nhấc lên như nhấc một con thỏ nhẹ tênh: "Cậu đoán xem".
Nhưng giọng anh dịu dàng hơn nhân vật phản diện nhiều, tựa như muốn dẫn Tạ Mân vào cõi thần tiên.
"Đoán gì mà đoán, chắc chắn không phải chỗ nào hay ho rồi." Tạ Mân không bị lừa đâu. Dù sao cũng không phải mới quen ngày đầu, Tạ Mân cũng hiểu đôi chút về tính cách Tùy Ngưỡng rồi. Tùy Ngưỡng không nói thẳng mà bảo Tạ Mân đoán, rõ là vì nghĩ mình nói ra sẽ bị hắn chửi.
Tùy Ngưỡng mỉm cười, không thừa nhận cũng không phản bác, chỉ bỏ Tạ Mân vào túi.
Tạ Mân ăn nhờ ở đậu, bé nhỏ vô cùng, nào đâu có sức phản kháng.
Hắn ngồi trong túi áo Tùy Ngưỡng nửa tiếng, sau đó nghe thấy Tùy Ngưỡng xuống xe, vào một hơi hơi ồn ào, tiếp đến chắc là anh đã vào thang máy, cuối cùng, Tạ Mân nghe thấy tiếng rất nhiều trẻ con ồn ào vang lên xung quanh. Chuông cảnh báo trong lòng hắn reo inh ỏi.
Tùy Ngưỡng đi thêm vài bước rồi lấy Tạ Mân ra. Tạ Mân nhìn ngó xung quanh, cảm giác như mình đang mơ ác mộng vậy. Tùy Ngưỡng đưa Tạ Mân lên tầng bốn của một trung tâm thương mại, hiện giờ họ đang ở trong khu đồ chơi bán những thứ mà mấy đứa trẻ yêu thích, với khuôn mặt tuấn tú và rất bình thường, anh khẽ phả ra lời thì thầm của ác ma: "Tôi muốn mua một căn nhà cho thỏ con".
Khu đồ chơi toàn là người, Tạ Mân không thể nói chuyện, im lặng để Tùy Ngưỡng cầm mình đến khu bán đồ chơi gia đình, chọn nhà.
Khu đồ chơi gia đình có một vách tường bày những căn nhà đồ chơi nhỏ, Tùy Ngưỡng chọn tới chọn lui, cuối cùng chọn một căn nhà hai tầng màu trắng, xanh xinh xắn.
Chủ nhân của căn nhà này vốn là một con cừu chất nhám mặc tạp dề đang ngồi trên sô pha tầng dưới, Tùy Ngưỡng bỏ con cừu ra, đặt Tạ Mân lên, giống hệt một vị phụ huynh ngang ngược thiếu lễ phép.
Tùy Ngưỡng cúi đầu nói nhỏ: "Thích thì gật đầu, không thích thì chúng ta chọn cái khác".
Tạ Mân không còn gì để nói, hắn chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi không thuộc về mình này, dù Tùy Ngưỡng có chọn nhà công chúa màu hồng thì hắn cũng gật hết. Nhưng Tạ Mân vừa định gật đầu thì bỗng dưng trời đất quay cuồng.
Một lực hút khổng lồ bám chặt vào Tạ Mân, bỗng chốc đẩy hắn vào một đường ống chật hẹp và đen kịt, sau đó đẩy hắn lao nhanh về phía trước, rồi bỗng dưng không gian trước mắt hắn sáng choang, hắn bị đẩy vào một vật chứa mềm mại.
Đầu tiên hắn cảm thấy thoải mái, nhưng vài giây sau, đau đớn bắt đầu dâng lên, đau đến não hắn dại ra, khó khống chế được trợn trừng mắt.
Trần nhà trắng xóa, khăn trải giường hơi thô ráp, tường màu xanh da trời, một nhân viên điều dưỡng rảnh rỗi lướt điện thoại phía đối diện, monitor nằm bên trái, cùng với bàn tay trái vừa đau đớn vừa căng phồng, túi nước treo cạnh giường, tất cả đều nhắc nhở Tạ Mân rằng: Hắn đã quay về cơ thể mình.
Hắn chóng mặt khó thở, hai mắt tối sầm, lồng ngực quặn đau. Tạ Mân há miệng thở dốc, cảm giác chắc chắn xương sườn của mình đã gãy rồi, hít thở sâu thôi cũng đau như thể bị xé thành hai nửa. Bỗng dưng, monitor lóe đèn đỏ, chuông cảnh báo nện vào tai hắn như vang lên cách đó một bức tường.
Cảnh tượng cuối cùng Tạ Mân nhìn thấy là điều dưỡng kia đứng bật dậy, cùng với khuôn mặt hoảng sợ của anh ta khi ấn chuông cạnh giường hắn.
Sau đó hình ảnh biến mất, Tạ Mân lại trôi nổi.
Cơn đau cũng không còn, tựa như chưa từng tồn tại.
Trong bóng tối, dòng nước ấm chảy qua trên đầu Tạ Mân, dịu dàng vuốt ve da dẻ hắn, hút hết mọi đau đớn và những cảm giác còn lại. Tạ Mân cảm giác như mình biến thành một đứa trẻ, ngoan ngoãn ngủ yên khi được vỗ về.
Khi hắn tỉnh lại lần nữa, bốn bề xung quanh tối đen. Hình như có thứ gì đó rất nặng đang đè lên hắn, nhưng không đau.
Tạ Mân vô thức đẩy ra, nhưng tay hắn ngắn quá, không với được đến thứ đang đè lên mình. Thế là hắn đá chân, thứ dưới chân mềm mềm, giống ga giường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!