Tùy Ngưỡng cảm giác Tạ Mân không muốn mình thay đổi lịch trình công việc vì cậu ấy lắm, nên vẫn đến bữa tiệc đã hẹn sẵn, dù đến nơi chỉ ngồi chưa bao lâu đã rời đi.
Trên đường về nhà, anh nhận được tin nhắn hỏi thăm của bác sĩ Trác, hỏi anh mấy hôm nay sao rồi.
Anh trả lời: "Nghỉ ngơi khá ổn nên không có ảo giác nữa".
Bác sĩ Trác muốn Tùy Ngưỡng đến tư vấn tâm lý đúng thời hạn, nhưng Tùy Ngưỡng vẫn chưa chắc chắn lắm.
Anh không thể nói với bác sĩ Trác rằng dạo này nhà anh tạm thời có một con thỏ LEGO vô cùng ỷ lại anh, nó là Tạ Mân, nó sẽ nói chuyện một cách ôn hòa với Tùy Ngưỡng, xem ti vi ở nhà Tùy Ngưỡng, thượng cẳng chân hạ cẳng tay với ngón tay của Tùy Ngưỡng, chui qua chui lại trên thảm nhà Tùy Ngưỡng, mà không phải ngồi trong hội trường đấu giá gần nhau như vậy lại vờ như không thấy nhau.
Sáng sớm thức giấc, thỏ con nằm trên chiếc gối cạnh Tùy Ngưỡng. Anh xách tai thỏ lên lay nó là có thể nghe thấy tiếng Tạ Mân.
Đây là chuyện anh khó có thể nói với bác sĩ Trác được.
Tùy Ngưỡng cũng bất đắc dĩ, nhưng anh không còn cách nào khác, chỉ có thể lùi lịch tư vấn lại. Bởi có lẽ thời gian thỏ con ở nhà anh sẽ rất ngắn, anh muốn trân trọng vận may trời ban này.
Lúc ăn tối Tùy Ngưỡng có uống một ly rượu vang, vốn cơ thể anh không có phản ứng gì, nhưng về đến nhà, nhịp tim của anh lại bắt đầu tăng nhanh.
Phòng khách rất ồn, Tạ Mân đang xem loạt phim điện ảnh Ngạnh Hán, hắn mở chế độ chiếu liên tục, hiện đã chiếu đến bộ thứ năm, đang là đoạn chiến đấu ác liệt, tiếng súng tràn ngập căn phòng.
Tùy Ngưỡng tạm dừng bộ phim lại, cúi đầu tìm trên thảm, rồi thấy cái tai thỏ trước tiên.
Anh qua đó cúi người, thấy bé thỏ LEGO đang nằm nghiêng trên thảm lông cừu, tựa như món đồ chơi nhỏ bị ném đi sau khi lắp xong.
Thỏ con rất bình thường, không hút mắt nên bạn nhỏ mới quên mất, cũng nhờ vậy mà nó có cơ hội được cất chứa Tạ Mân, trở thành bé thỏ của riêng Tùy Ngưỡng.
"Tạ Mân." Tùy Ngưỡng gọi thỏ con.
Tạ Mân lại ngủ rồi.
Tùy Ngưỡng cầm thỏ con lên khỏi thảm lông cừu. Dù biết linh hồn Tạ Mân trong con thỏ đồ chơi không cảm nhận được đau đớn, nhưng anh vẫn cầm rất nhẹ nhàng, sau đó đặt lên lòng bàn tay, ngón cái khẽ gảy chân trước của Tạ Mân, hạ thấp giọng gọi tên hắn.
Thỏ con màu hồng ngơ ngác nằm trong tay anh mười mấy giây, sau đó hắn đạp chân sau, chân trước cũng cử động, cào Tùy Ngưỡng, nói "Tôi ngủ rồi đừng làm ồn".
Sau đó hắn cứng nhắc trở mình, chuyển sang tư thế nằm sấp, cái đuôi nhựa tròn như quả bóng chĩa về phía Tùy Ngưỡng, như thể trở mình xong hắn sẽ không nghe thấy Tùy Ngưỡng gọi tên mình nữa vậy.
Tùy Ngưỡng chạm vào đuôi thỏ: "Học sinh tiểu học mới ngủ lúc chín giờ".
"Lượn," Tạ Mân yếu ớt phản bác: "Đây là lối sống khỏe mạnh".
"Tạ Mân," Tùy Ngưỡng bỗng phát hiện đuôi Tạ Mân là một miếng ghép riêng lẻ, nói: "Đuôi của cậu xoay được này".
"…Tùy Ngưỡng," bị Tùy Ngưỡng quấy quả không ngừng, cuối cùng Tạ Mân cũng không ngủ nữa, hắn ngồi dậy, sau đó nhảy lên, quay về phía Tùy Ngưỡng, muốn nói lý với anh: "Cậu đừng nghịch tay chân tôi nữa được không, tôi không phải đồ chơi của cậu".
Dáng vẻ tức giận của hắn rất chân thực, có khí chất của Tạ Mân hơn bất cứ hình ảnh, video về Tạ Mân nào Tùy Ngưỡng từng xem, hơn cả những khoảnh khắc hai người lướt qua nhau từ xa trong trí nhớ của Tùy Ngưỡng.
Tùy Ngưỡng "ừ" một tiếng, rồi lại không nhịn được nói với Tạ Mân: "Tôi biết rồi, thỏ con cũng có quyền tự do thân thể, sau này tôi sẽ chú ý".
Tạ Mân nghe vậy mới nổi giận: "Không thể nói chuyện mà không chêm chữ thỏ vào à?".
Thỏ con đứng thẳng trên tay Tùy Ngưỡng, đôi mắt vốn mở to trông như càng to hơn, như thể đang nói "Thỏ đây dữ lắm", sức tấn công mạnh tới cấp bậc thế giới luôn rồi.
"Xin lỗi," Tùy Ngưỡi mỉm cười, dỗ hắn: "Được rồi, tôi không nói nữa".
Không biết tại sao Tạ Mân bỗng dừng lại mấy giây, sau đó rụt rè trách Tùy Ngưỡng tiếp: "Cậu còn đánh thức tôi nữa".
"Tôi xin lỗi." Tùy Ngưỡng lại xin lỗi.
"Tôi xem phim cả ngày rồi, chưa ngủ," hắn giải thích với Tùy Ngưỡng, càng nói càng nhỏ giọng: "Mệt lắm".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!