Chương 12: (Vô Đề)

Sáng đi làm một mình, Tùy Ngưỡng nhận ra mình không thể tập trung được, bất cứ lúc nào, mỗi vài phút anh lại muốn mở camera ra nhìn, theo dõi thỏ con trong nhà đang làm gì.

Anh đã cố ý dặn giúp việc hôm nay không đến dọn, Tạ Mân bèn ở nhà mở tiếng xem phim rất to.

Chú thỏ trên sô pha cực kỳ lười, nằm mỗi tiếng mới hơi dịch người một lần. Tùy Ngưỡng nhớ lại trước đây Tạ Mân nằm trên giường anh chơi game, vì lười đổi tư thế, tay hắn tê đến nỗi không cầm nổi điện thoại để điện thoại rơi vào mặt, sau đó ngồi dậy hờn dỗi vì đau quá.

Đến chiều, Tùy Ngưỡng có một cuộc họp dự án mới, song anh bỗng dưng phát hiện thỏ con trên sô pha biến mất.

Anh lập tức quay lại văn phòng, vừa đổi sang camera khác để kiểm tra vừa mở loa, hỏi: "Tạ Mân, cậu ở đâu thế?".

"Tôi rơi xuống thảm rồi," không biết giọng Tạ Mân phát ra từ đâu: "Sô pha phòng khách nhà cậu hơi trơn".

"…Cần tôi về nhà không?" Tùy Ngưỡng phóng to màn hình, cuối cùng cũng tìm thấy Tạ Mân… Giữa tấm thảm lông cừu màu trắng có một vết lõm nhỏ, một chút hồng hồng lấp ló giữa thảm lông trắng, là tai thỏ của Tạ Mân.

"Không sao đâu," Tạ Mân từ chối: "Nằm thảm cũng thoải mái lắm, tôi tìm được chỗ phù hợp để xem phim rồi, không bị che mắt đâu".

"Cậu cứ làm việc của cậu là được, đừng tự nhiên bắt chuyện với tôi, sợ lắm." Hắn nấp trong thảm lông cừu, kiên quyết ra lệnh.

Tùy Ngưỡng không nói gì, nhìn màn hình, thầm nghĩ mình có nên bảo thư ký hủy bữa tối rồi về nhà luôn không. Nhưng ngay sau đó, đại sư Dịch gọi đến.

Anh tắt loa kết nối với camera trong nhà đi, nghe điện thoại.

Đại sư Dịch nói với anh, vị khách hẹn hôm nay bận việc đột xuất nên đổi ngày, hỏi Tùy Ngưỡng có muốn đẩy lên tư vấn sớm không.

Tạ Mân không ở văn phòng, Tùy Ngưỡng nên từ chối mới phải, nhưng anh nhận ra mình gần như không hề do dự, ma xui quỷ khiến đồng ý ngay.

Kết nối video, một người đàn ông trung niên để râu dê, khoác áo đạo sĩ ngồi đối diện. Tùy Ngưỡng từng gặp đại sư Dịch này trong mấy buổi khánh thành dây chuyền sản xuất rồi, có điều cũng chỉ quen sơ, chưa nói với nhau được mấy câu.

Đại sư Dịch chắp tay áo, cười với Tùy Ngưỡng: "Anh Tùy, hôm nay anh muốn tư vấn chuyện gì thế?".

Cảnh tượng này thật sự là hơi ảo ma.

Tùy Ngưỡng theo chủ nghĩa vô thần, bảo anh kể lại tường tận chuyện mình và Tạ Mân gặp gỡ cho một đạo sĩ xa lạ ăn mặc khác thường thì đúng là hơi khó. Vả lại anh cũng không biết trình độ của đại sư Dịch thế nào, khó mà tin tưởng hết được.

Suy nghĩ một lát, Tùy Ngưỡng nói: "Chuyện là thế này, tôi có một người bạn bị tai nạn xe, thương tích không nặng lắm, các chỉ số sau khi phẫu thuật cũng bình thường, nhưng mãi không tỉnh lại, không biết đại sư tính giúp tôi nguyên nhân được không?".

"Thế thì có nhiều khả năng lắm," đại sư vuốt râu, chần chừ nói: "Anh Tùy, bác sĩ bảo sao?".

"Bác sĩ hội chẩn không ra kết quả chính xác," Tùy Ngưỡng nói: "Chỉ bảo quan sát thêm thôi".

"Có rất nhiều nguyên nhân để một người không thể tỉnh lại," đại sư Dịch dừng một lát, nói: "Có thể cho tôi bát tự của bạn anh không, tôi tính thử cho".

Yêu cầu này không đến mức quá đáng, Tùy Ngưỡng đọc bát tự của Tạ Mân cho ông ta, bên kia video, đạo sĩ nhắm hờ hai mắt, lầm bầm gì đó.

Tùy Ngưỡng không có thói quen cầu Thần bái Phật, lúc đợi đại sư tính quẻ, anh không khỏi hơi lúng túng. Anh đoán rằng nếu Tạ Mân ở đây, có lẽ hắn đã khua tay múa chân bảo anh tắt video, cười nhạo anh bị lừa tiền rồi.

Đại sư chưa bắt đầu tính bao lâu đã đột ngột mở mắt, nhíu mày, nhìn Tùy Ngưỡng: "Bạn của anh không phải chưa tỉnh, mà là đã dùng bùa tráo hồn, hơn nữa còn là sản phẩm của bần đạo".

Tùy Ngưỡng sững sờ, đại sư Dịch lại có vẻ trầm tư, nói: "Tôi làm bùa này rất tốn sức, mấy năm gần đây không làm mấy, không biết bạn anh có bùa này từ đâu?".

Tùy Ngưỡng nhìn đại sư Dịch, bỗng nhớ lại một chuyện anh gần như đã quên hẳn.

Nhiều năm trước, lần đầu tiên Tùy Ngưỡng gặp vị sư phụ trong lời Ngô Khải Khang này. Khi đó công ty anh đổi địa chỉ xưởng, Ngô Khải Khang mời đại sư Dịch về làm phép.

Xong việc, đại sư Dịch và đồ đệ vào phòng nghỉ uống nước. Mấy lãnh đạo trong công ty anh không nhiệt tình lắm, vừa thấy ông vào, mọi người đều ra ngoài.

Tùy Ngưỡng lịch sự nói với ông vài câu, sau đó đạo sĩ chợt bảo Nam Viên quyên cho ông một khoản rất lớn, muốn tặng một món đồ cho Tùy Ngưỡng. Sau đó ông ta bảo đồ đệ lấy một phong thư ra, nói là làm bùa gì đó cho anh.

Sau khi lấy tờ giấy vàng ra khỏi phong thư, đại sư nói gì đó với Tùy Ngưỡng, rồi trải tờ giấy lên bàn. Tùy Ngưỡng thật sự không có hứng với mấy thứ này, cũng không nhớ rõ lắm, chỉ nhớ lúc đó đại sư bảo Tùy Ngưỡng viết tên một người quan trọng lên bùa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!