Chương 10: (Vô Đề)

Xem phim kinh dị trước sẽ ngủ sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ, giấc mơ của Tạ Mân hôm nay hơi đáng sợ.

Hắn lại mơ thấy mình đứng giữa bóng tối, bị một lớp màng mỏng bao quanh. Những chiếc kim chi chít đâm vào tấm màng, không đau đớn dữ dội nhưng lại khiến hắn hoảng sợ. Hắn ngọ nguậy không ngừng, tránh kim đâm, ngủ một giấc mệt mỏi.

Đến khi trời sáng hắn mới thoát khỏi mấy cái kim đó, nhưng Tùy Ngưỡng lại đánh thức hắn.

Tùy Ngưỡng gãi tay Tạ Mân, hắn nhắm mắt đẩy anh ra, nhưng lại chẳng đẩy được gì, thân thể mệt mỏi vùi xuống gối, thều thào lên án Tùy Ngưỡng: "Không phải đã nói cậu đi làm, tôi ở nhà à?".

"Tối qua nói rồi mà, hôm nay phó giám đốc Ngô công tác về. Đi làm với tôi đi," Tùy Ngưỡng kéo chân thỏ của hắn ra ngoài, làm hắn trượt khỏi gối, nói: "Sao cậu ngủ giỏi thế?".

Sau đó anh lại đặt Tạ Mân lên tay, gọi hắn.

"Không dậy được," Tạ Mân bực mình, tức đến mức nói năng loạn xạ: "Thỏ con cần ngủ nhiều, tôi là thỏ con".

Hắn nghe thấy Tùy Ngưỡng cười mình. Sau đó Tùy Ngưỡng nói: "Vậy ngủ trên đường đi, cậu không muốn biết cách giải quyết à?".

Tạ Mân chưa bao giờ cứng đầu hơn Tùy Ngưỡng, mà Tùy Ngưỡng nói cũng có lý, hắn đành phải đồng ý: "Được rồi, được rồi," sau đó để Tùy Ngưỡng cho hắn vào túi, bỏ mất cơ hội nghỉ ngơi ở nhà một mình.

Tùy Ngưỡng ăn sáng xong mới đánh thức hắn, suốt quãng đường anh cũng không nói chuyện với Tạ Mân.

Tạ Mân ngủ mê man, nửa tỉnh nửa mơ, ngủ đến khi tới văn phòng của Tùy Ngưỡng mới dậy. Nhưng sau đó hắn vẫn không muốn nói chuyện, ngồi ngay ngắn như bức tượng thỏ trên bàn Tùy Ngưỡng.

Tùy Ngưỡng xử lý tài liệu một chốc, nhận điện thoại của thư ký rồi bỗng chọc tay vào mặt thỏ của Tạ Mân, hỏi: "Cậu tỉnh chưa?".

Tạ Mân không biết mình bị làm sao, nhưng hắn không có tí sức sống nào, mệt mỏi "ừ" một tiếng, Tùy Ngưỡng bèn nói: "Phó giám đốc Ngô đến rồi, chú ấy sẽ đến phòng tôi ngay".

"Tôi phải về túi cậu à?" Tạ Mân chủ động hỏi.

"Không cần".

Không lâu sau, có người gõ cửa phòng Tùy Ngưỡng.

Một người đàn ông trung niên vạm vỡ vào phòng: "Chủ tịch tìm tôi có việc gì à?".

Tối qua Tùy Ngưỡng đã nói với Tạ Mân, phó giám đốc này tên Ngô Khải Khang, là cấp dưới cũ của bố anh hồi trước, một trong những "lão làng" còn lại ở công ty.

Mỗi lần công ty khánh thành dây chuyền sản xuất mới, phó giám đốc Ngô đều mời thầy về làm phép, một vài quản lý cấp cao trong công ty cũng âm thầm chê trách, nhưng phó giám đốc Ngô nghiêm túc trong công việc, có kinh nghiệm quản lí dày dặn, Tùy Ngưỡng thấy ông không ảnh hưởng đến công việc nên chưa từng can thiệp.

Tùy Ngưỡng mời ông ngồi xuống, hỏi tình hình chuyến công tác của ông, sau đó vào chủ đề chính: "Có phải chú từng nói chú bái một cao nhân làm sư phụ không?".

"Phải, tôi là đệ tử ngoại môn của đại sư Dịch thuộc Vấn Thế Tông." Trông Ngô Khải Khang có vẻ tự hào lắm.

"Giới thiệu cho tôi phạm vi công tác của đại sư Dịch được không?" Thấy Tùy Ngưỡng cẩn thận chọn lọc từ ngữ, không hiểu sao Tạ Mân lại hơi buồn cười: "Dạo này tôi gặp chút rắc rối, muốn hỏi đại sư vài chuyện".

"À," Ngô Khải Khang dừng một lát, như thể muốn hỏi anh gặp rắc rối gì, nhưng lại lập tức dằn sự tò mò của mình xuống, nói: "Sở trường của đại sư là phong thủy, bói quẻ, và thay đổi vận số, chủ tịch gặp khó khăn trong mảng nào thế? Nếu anh có hứng thì tôi tìm trang web cá nhân của đại sư cho anh xem, trên đó có giới thiệu".

Ông ta lấy điện thoại ra bấm vài lần, sau đó đưa Tùy Ngưỡng.

Tạ Mân không thấy được màn hình, đành phải nhìn gương mặt đang nghiêm túc đọc của Tùy Ngưỡng.

Đọc một lát, Tùy Ngưỡng trả điện thoại cho Ngô Khải Khang: "Phó giám đốc Ngô, anh có thể liên hệ đại sư Dịch giúp tôi không? Tôi muốn trao đổi với đại sư nhanh nhất có thể".

Ngô Khải Khang vui vẻ đồng ý ngay, ông nhận lại điện thoại, bấm một số rồi mở loa ngoài.

Giọng người nhận điện thoại rất trẻ, nói là sư phụ đang làm phép, không rảnh nói chuyện.

Ngô Khải Khang hỏi cậu ta có thể đặt lịch hỏi trước không, người bên kia xem lịch, nói cho Ngô Khải Khang vài khoảng thời gian trống để chọn, bảo Ngô Khải Khang cũng xem như nửa đồng môn, lại là khách quen nên lấy giá ưu đãi, hỏi thôi thì hai nghìn tám, giải quyết thì tám nghìn tám, vẫn chuyển khoản số cũ.

Tạ Mân nghe giọng điệu kinh doanh chuyên nghiệp của đồ đệ đại sư Dịch, âm thầm đánh dấu không khả thi cho cách này. Tùy Ngưỡng lại vẫn bình tĩnh chuyển tiền, nghiêm túc hỏi phó giám đốc Ngô các thủ tục, lưu số đại sư Dịch rồi hẹn đối phương liên lạc qua video lúc tám rưỡi sáng ngày kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!